Cứ như vậy thời gian chậm rãi trôi qua, rất nhanh liền trôi qua nửa tháng.
Trong nửa tháng này Hứa Thanh giết chóc cực kỳ điên cuồng, những nơi
hắn đi qua, phàm là hung thú gặp phải đều bị hắn lập tức hấp thu sinh cơ, bồi
dưỡng độc đan của bản thân, dù gặp phải quỷ dị cũng là như thế.
Chính hắn cũng không nhớ rõ là mình đã giết bao nhiêu hung thú, nhưng lấy
chiến lực bốn cung bây giờ của hắn, trên cơ bản là có thể quét ngang hết thảy
mọi thứ ở khu vực bên ngoài của cấm địa.
Cho nên rất nhanh Hứa Thanh đã thoáng tới gần chỗ sâu, mà theo hắn xâm
nhập, hung thú gặp phải cũng càng nhiều thêm nữa, không ngừng giết chóc và
không ngừng hấp thu.
Dần dần thần trí của hắn đã trở về trạng thái bình thường, ánh sáng trong
mắt không còn ảm đạm, thân thể cũng từ trạng thái hài cốt khôi phục rất nhiều.
Lại thêm hiệu dụng của thủy tinh màu tím, cho nên thoạt nhìn hôm nay hắn
đã không còn biến hóa gì quá lớn, nhiều nhất chính là gầy hơn một chút so với
lúc trước.
Tóc cũng đã mọc dài ra, áo bào cũng đã đổi mới, ở địa phương tràn đầy sinh
cơ và dị chất thế này, khỏa độc đan bên trong tòa Thiên Cung thứ ba trong thể
nội cũng chỉ kém một tia nữa thôi là hoàn toàn khôi phục.
Một tia này cũng rất dễ giải quyết, giờ phút này Hứa Thanh liền lập tức ra
tay với tốc độ cực nhanh, nháy mắt liền bay tới một đám sứa lớn ở trên bầu trời.
Trên thân những con sứa này tràn ra khí tức cực kỳ băng hàn, những nơi bọn
nó đi qua mặt đất trong rừng rậm trực tiếp đóng băng, bên trong phạm vi này
phần lớn hung thú đều khó tránh khỏi tử kiếp.
Số lượng những con sứa này không hề ít, tất cả lớn nhỏ tổng cộng hơn mười
con, thân thể chúng nó hơi mờ, còn có thể nhìn thấy những khối thi hài hư thối
đang bị tiêu hóa bên trong.
Năm đó Hứa Thanh cũng đã từng gặp qua những con sứa đồng dạng như thế