Mà hết thảy những thứ này, Hứa Thanh không hề cho rằng là sự tình tất
nhiên.
Hắn nghĩ tới tia kim quang hơi yếu chợt hiện rồi lại lập tức biến mất kia, chỉ
có thể nói, nếu như lúc trước Hứa Thanh không chú ý tới trên xương cổ tay lóe
lên một tia ánh sáng kim quang nhàn nhạt, vậy giờ phút này hắn sẽ không cảm
thấy có chỗ nào thần kỳ, sẽ tự nhiên mà bỏ qua những thứ nhỏ không thể cảm
thụ hay phát hiện này, bị sự phấn khởi khi thành công dung hợp độc đan chiếm
cứ tâm thần.
Nhưng lúc này nhìn lại, khi toàn bộ mọi thứ đều tăng lên một mức nhỏ tới
không thể điều tra hay cảm thụ, một cái còn có thể nói là do cơ duyên xảo hợp,
nhưng khi có quá nhiều cơ duyên xảo hợp trùng hợp như thế, vậy nhất định là
có vấn đề.
"Không đúng!"
Trái tim Hứa Thanh chấn động, chợt đứng lên, vừa muốn cúi đầu nhìn qua
cổ tay phải.
Nhưng vào lúc này, theo tòa Thiên Cung thứ ba dung hợp với độc đan, sinh
cơ của bản thân hắn cũng đã kết nối, khiến cho khỏa độc đan nguyên bản đã mất
đi linh tính lại đang xuất hiện dấu hiệu khôi phục, đúng như Hứa Thanh đã từng
đoán trước.
Dấu hiệu này, chính là một cỗ cảm giác đói khát mãnh liệt.
Thân thể Hứa Thanh run lên, bộ phận máu thịt vừa mới khôi phục bỗng
chốc lại nhanh chóng héo rũ.
Nhưng không hề hư thối như lúc trước, mà là không ngừng héo rũ, lộ ra cảm
giác đói khát mãnh liệt đến cực hạn.
Loại cảm giác này, khiến cho ánh mắt Hứa Thanh lập tức trở nên đỏ thẫm.
Giống như năm đó tu hành Kim Ô Luyện Vạn Linh.
Hô hấp của Hứa Thanh trở nên dồn dập, đôi mắt đỏ lên, chợt quay đầu nhìn
lão tổ Kim Cương Tông và Ảnh Tử.