Thánh Quân Tử cảm thấy cho dù mình mở ra đạo pháp khiếu 121 thì như
thế nào, cực hạn Kim Đan tăng lên tám tòa Thiên Cung hư ảo thì sao, kể cả
quyền sử dụng Kim Ô do chủ nhân trợ giúp lại có thể thay đổi được gì chứ.
"Duy chỉ có thành Thần, mới có thể trấn áp hết thảy!" Trong mắt Thánh
Quân Tử hiện lên sự điên cuồng, những lời này không phải gã nói ra, mà là
đang gào thét trong lòng.
Đây là hy vọng duy nhất của gã, cũng là nguyên nhân gã cam nguyện gia
nhập Chúc Chiếu, mặc dù lần này Thất Huyết Đồng đến quá mức mạnh mẽ và
đột nhiên, dẫn đến rất nhiều kế hoạch còn chưa kịp triển khai, nhưng tín niệm
của Thánh Quân Tử vẫn không hề sụp đổ.
Cho dù đạo pháp khiếu 121 của mình tan vỡ, bởi vậy mà tòa Thiên Cung hư
ảo thứ tám cũng tiêu tán, nhưng gã vẫn cảm thấy mình đang đi trên con đường
huy hoàng như trước.
Cho nên trong nháy mắt tiếp theo, trong khi Hứa Thanh tốc độ như bôn lôi
tới gần, khi Hứa Thanh lần nữa đánh ra một quyền thì Thánh Quân Tử bỗng nở
nụ cười, trong mắt điên cuồng, thần sắc hiện ra vẻ dữ tợn và trong miệng truyền
ra âm thanh trầm thấp, cũng đánh trả một quyền.
Nhưng bây giờ chênh lệch giữa bọn họ cực lớn, khiến cho giờ khắc này
Thánh Quân Tử căn bản không phải là đối thủ của Hứa Thanh, trong nháy mắt
tiếp theo toàn thân của Thánh Quân Tử chấn động, cánh tay phải đã xuất quyền
đối kháng liền tự động nổ tung, âm thanh thảm thiết thê lương từ trong miệng
gã truyền ra, thân thể của gã cũng bị đánh bay ngược lại.
Nhưng Thánh Quân Tử vẫn còn đang phản kích, hai tay nhanh chóng bấm
niệm pháp quyết, lập tức có từng đạo kiếm quang xuất hiện.
Kiếm thứ nhất từ trên trời giáng xuống, Huyền Thiên Huyết Sát.
Kiếm thứ hai quét ngang mà đến, Đãng Hồn Trấn Ma.