Bên trong Pháp Hạm, Hứa Thanh mở mắt ra.
Trong khoảng thời gian này, Ngôn Ngôn không phải là người đầu tiên đến
tìm Hứa Thanh, trước đó Đinh Tuyết và Cố Mộc Thanh cũng đã từng tới.
Hứa Thanh hết thảy như thường, không hề lộ ra chỗ nào bất đồng so với lúc
trước, nếu như quả thật có, cũng chỉ là càng thêm trầm mặc nhiều hơn nữa mà
thôi.
Lúc này nghe thấy bên ngoài có giọng của Ngôn Ngôn, Hứa Thanh đứng lên
đi ra khỏi khoang thuyền, đứng ở trên thuyền bình tĩnh nhìn qua thiếu nữ trên
bờ.
Hứa Thanh xuất hiện khiến cho đôi mắt đẹp của Ngôn Ngôn cong lên thành
hình trăng lưỡi liềm, nét vui vẻ hiển thị vô cùng rõ ràng, đồng thời khẽ bay thân
thể mềm mại lên, muốn bước vào Pháp Hạm của Hứa Thanh.
Nhưng trong nháy mắt tiếp theo, nàng đâm người vào trên màn phòng hộ
của Pháp Hạm.
Phịch một tiếng, rơi vào bên cạnh bờ.
"Hứa Thanh ca ca, ngươi không thích ta sao, Ngôn Ngôn đã làm sai chỗ nào
sao, ngươi nói cho ta biết, ta sửa đổi..." Ngôn Ngôn có chút nản lòng bò dậy,
ngồi dưới đất, vành mắt ửng đỏ bộ dạng giống như muốn khóc tới nơi.
Trong miệng tràn đầy đáng thương, dùng ngón tay nắm góc áo của mình.
"Không cần phải giả bộ, có chuyện gì?" Hứa Thanh nhàn nhạt mở miệng.
Vành mắt ửng đổ của Ngôn Ngôn lập tức tan biến, nghiêng đầu nhìn qua
Hứa Thanh, khóe miệng lộ ra một nụ cười si mê, giơ tay lên đặt một ngón tay
vào trong miệng, khẽ nhẹ nhàng cắn rồi m*t lấy máu của mình, trong mắt lộ ra
ánh sáng kỳ dị.
"Quả nhiên vẫn không lừa gạt được Hứa Thanh ca ca."
"Nhưng mà Hứa Thanh ca ca, ta rất thích cái cách ngươi không thích bộ
dáng của ta, lần này tới ta còn mang theo lễ gặp mặt cho ngươi nữa đấy." Trong
mắt Ngôn Ngôn hiện ra vẻ mê ly, si ngốc cười một cái, vung tay nhẹ lên, bên