Vành mắt Hứa Thanh hơi đỏ lên, lặng lẽ tiếp nhận, cúi đầu thật sâu sau đó
quay đầu nhìn phần mộ Lục gia, trong đầu hiện ra hình đầu người trong tay Dạ
Cưu, trái tim của hắn lại trở nên đau nhói.
Sau một lúc lâu Hứa Thanh trùng trùng điệp điệp cúi đầu về phía phần mộ
của Lục gia, sau đó nhìn sư tôn, nhìn qua vẻ tự trách trên mặt sư tôn và hắn nhẹ
giọng mở miệng.
“Sư tôn, chúng ta nhất định sẽ báo thù cho Lục gia.”
Ánh mắt Thất gia trở nên thâm sâu, ngẩng đầu nhìn về phía xa xa, dần dần
lộ ra một tia cực kỳ lăng lệ ác liệt.
“Nhất định!”
Trong lúc nói lời này, dì nhỏ của Đinh Tuyết từ đằng xa đi tới, trong thần
sắc mang theo vẻ ân cần, Hứa Thanh chắp tay cúi đầu, không quấy rầy hai
người mà quay người hóa thành một đạo cầu vồng, bỗng nhiên đi xa, bay thẳng
đến phía biển cấm, thẳng đến tộc địa của Hải Thi tộc.
Bởi vì dị chất cho nên trận pháp của liên minh trong khoảng thời gian này
không hề ổn định, vì thế Hứa Thanh lựa chọn sử dụng Pháp Hạm của mình để
xuất hành.
Trên bầu trời ngoài bờ biển, hắn thấy được một người.
Một thân váy dài màu tím, một bóng hình xinh đẹp vô cùng mỹ lệ, chính là
Tử Huyền Thượng Tiên.
Nàng đứng ở nơi đó nhìn Hứa Thanh.
Hứa Thanh cúi đầu.
“Bái kiến tiền bối.”
Tử Huyền Thượng Tiên không nói chuyện, Hứa Thanh đợi một lát, lần nữa
chắp tay sau đó đi vòng qua một bên, cho đến khi hắn đi xa tới 100 trượng, Tử
Huyền Thượng Tiên phía sau bỗng nhiên mở miệng nói.
“Việc xảy ra quá đột nhiên, ta không kịp ra tay."
Bước chân Hứa Thanh dừng lại, quay người về phía Tử Huyền Thượng
Tiên, nói khẽ.
“Cám ơn."
Những lời này, Hứa Thanh không hề gọi tiền bối.
Nói xong hắn quay người nhoáng một cái, hóa thành cầu vồng đi xa.
Nhìn theo bóng lưng Hứa Thanh, trong thần sắc của Tử Huyền Thượng Tiên
lộ ra một tia đau lòng, hồi lâu sau nàng liền than nhẹ một tiếng, trong mắt lập
tức tràn ngập hàn mang.
“Chúc Chiếu!”