Tất cả pháp bảo trên thế gian này, bao gồm cả pháp bảo Cấm Kỵ, mặc kệ có
bao nhiêu uy lực, cũng đều không sánh bằng lực lượng ánh sáng mà nửa khuôn
mặt Thần Linh mở mắt chiếu ra.
Bởi vì, đó là cái nhìn của Thần Linh.
Mặc kệ đại tu đại năng có tu vi gì, mặc kệ thần thông đạo pháp của bọn họ
có thể thay trời đổi đất như thế nào, tất cả đều không sánh bằng...Nửa khuôn
mặt Thần Linh trên bầu trời.
Bởi vì đây là nghiền ép trên cấp độ sinh mệnh, là sinh tử phù treo ở đỉnh đầu
của toàn bộ vạn tộc trên đại lục Vọng Cổ.
Mà cấp độ sinh mệnh quyết định hết thảy.
Giờ phút này theo hộp gỗ bị mở ra, theo đạo ánh sáng vô hình vô sắc phóng
xuất ra, bầu trời đại biến và mây mù kịch liệt cuộn trào, tựa như hóa thành sóng
thần ập tới.
Mặt đất càng lâm vào mơ hồ trước đó chưa từng có, hết thảy tầm nhìn đều
không còn rõ ràng.
Trong mơ hồ tựa như có tiếng lẩm bẩm vang vọng bên trong thiên địa, khiến
cho thân thể mọi người cảm thấy bất ổn, thần hồn rung chuyển, bát phương
xoay tròn, đau khổ phát cuồng, gào thét dữ tợn.
Cũng không biết tiếng lẩm bẩm mơ hồ này là của thế gian, hay là bởi vì ánh
sáng vặn vẹo mà ra, trong một cái nháy mắt, toàn bộ phạm vi của Liên Minh
Bát Tông đều trở nên vô cùng mơ hồ, vô cùng vặn vẹo.
Trong mơ hồ và vặn vẹo, vạn vật tựa hồ cũng đang lay động.
Từng trận dị chất nồng đậm như trong cấm khu lăng không hiện ra.
Từ mặt đất, từ nước sông, từ cát sỏi…
Từ một viêc gạch một viên ngói, từ trong hết thảy đồ ăn, từ trong hết thảy
vật phẩm, từ bên trong toàn bộ tồn tại, nhao nhao tràn ra dị chất tạo thành từng
đám sương mù, hôn thiên hám địa.
Dưới sương mù dị chất dung nhập, màu sắc của tầng mây trên bầu trời
nhanh chóng biến đổi, trong một cái chớp mắt liền biến thành mây đen khiến
người ta áp lực.
Từng tia chớp ửng đỏ ầm đảo qua, từng giọt nước mưa màu đỏ từ trên trời