Giờ khắc này thân thể của Thất gia điên cuồng run rẩy, nhìn bóng đen đang
đi xa trên bầu trời, trong mắt đỏ thẫm và khí tức kinh thiên động địa tràn ra làm
bát phương vặn vẹo, thậm chí toàn bộ Thất Huyết Đồng cũng đều rung động,
nhưng lão lại không thể không đè nén xuống.
Bởi vì bây giờ lão không đi được, lão còn phải phối hợp cùng lão tổ trấn áp
pháp bảo Cấm Kỵ của Lăng Vân Kiếm tông, một khi bọn họ rời đi thì sẽ không
cách nào hoàn thành bước tiếp theo của kế hoạch, pháp bảo Cấm Kỵ bộc phát
cũng sẽ khiến cho tông môn tổn hại rất nặng.
Trong mắt Huyết Luyện Tử cũng mang theo bi thương cực hạn, quay đầu
gầm nhẹ một tiếng và tiếp tục toàn lực trấn áp pháp bảo Cấm Kỵ của Lăng Vân
Kiếm tông, mà các vị Phong chủ khác cũng đều đang run rẩy, bọn họ không
cách nào tin nhìn thi thể Lục gia hóa thành mây máu, cảm xúc bi ai đau khổ tràn
ngập trong tâm thần.
Toàn bộ những hộ pháp Kim Đan và đệ tử của các phong khác cũng đều trở
nên ảm đạm, nhất là mấy vị điện hạ của đệ lục phong, thân thể bọn họ càng run
rẩy, càng phát ra âm thanh gào thét tê tâm liệt phế.
Nhưng đều vô ích.
Mà những lão tổ của các tông khác, sau khi cảm thụ một màn này thì thần
sắc đều trở nên vô cùng ngưng trọng.
Mấy vị bên trong còn lập tức bấm niệm pháp quyết, khiến cho đại trận liên
minh hóa thành một màn phong tỏa, thậm chí trên bầu trời cũng huyễn hóa ra
gương mặt của Minh chủ, vẻ mặt âm trầm trước đó chưa từng có, sau khi nhìn
vào Thất Huyết Đồng, lại nhìn về phía thành trì của Lăng Vân Kiếm tông.
Ánh mắt của bọn họ, cũng đã rơi vào trên một cái nóc của một tòa lầu các
trong đó.