Hứa Thanh thích yên tĩnh, nhìn qua An Phòng Đặc ti vắng vẻ thì hắn cảm
thấy thế này cũng không tệ lắm, về tới chỗ ở của mình liền khoanh chân đả tọa,
đồng thời cũng suy tư về đạo pháp khiếu thứ 121.
"Thời khắc sinh tử mới có thể mở ra....." Hứa Thanh trầm ngâm, trong
lòng của hắn đã có một cái kế hoạch về việc mở ra đạo pháp khiếu thứ 121, hắn
đã nghĩ ra cái kế hoạch này khi đi trên đường trở về.
Bây giờ thì cái kế hoạch này vẫn chỉ là trên phương diện lý thuyết do Hứa
Thanh tưởng tượng, hắn cần cẩn thận cân nhắc tính khả thi của nó.
"Khả năng phải dùng pháp bảo Cấm Kỵ của Thất Huyết Đồng gia trì một
chút..."
Hứa Thanh suy tư, trên đường quay về Thất gia đã từng nói rằng pháp bảo
Cấm Kỵ của Thất Huyết Đồng có trợ giúp trên việc tìm ra Pháp Khiếu, Hứa
Thanh dự định bảy ngày sau, khi Pháp Thuyền của mình tấn chức Pháp Hạm sẽ
đi tới nơi cấm kỵ của tông môn một chuyến, đi vào trong đó nếm thử một chút.
Chỉ là kế hoạch mở ra đạo pháp khiến 121 trong đầu của hắn vẫn còn tồn tại
tính nguy hiểm nhất định.
Đáy lòng Hứa Thanh có chút do dự, không biết có nên chân chính tiến hành
kế hoạch này hay không.
"Bất kể là có tiến hành hay không, bảy ngày sau cứ đi quan sát pháp bảo
Cấm Kỵ của tông môn, xem xét tình huống thế nào lại tính."
Hứa Thanh quyết đoán, hắn cảm thấy nếu như mình có thể mở ra đạo Pháp
Khiếu thứ 121 là tốt nhất, nhưng nếu như mà không làm được, vậy cũng không
phải không thể tiếp nhận.
Vì vậy trong mấy ngày tiếp theo, tâm thần của Hứa Thanh rất bình tĩnh, vừa
tu hành vừa hoàn thiện kế hoạch khai khiếu trong đầu, phân tích mỗi một khâu
một bước của kế hoạch.
Cho đến khi bảy ngày trôi qua, vào hoàng hôn ngày thứ bảy Hứa Thanh
nhận được truyền âm của Trương Tam, báo cho hắn biết là Pháp Thuyền đã sửa
xong.
Hứa Thanh thu hồi ngọc giản truyền âm, đứng lên rời khỏi An Phòng Đặc ti.
"Ngày mai, đi tới nơi đặt pháp bảo Cấm Kỵ của tông môn." Hứa Thanh