Năm mươi chín phần hồn lực tràn vào trong pháp khiếu, lập tức khiến cho
toàn thân Hứa Thanh vang lên tiếng nổ vang, 59 đạo pháp khiếu trong cơ thể
bộc phát, không ngừng trấn áp những phần hồn này.
Bởi vì thoáng cái có quá nhiều, cho nên Hứa Thanh cần phải tốn một ít thời
gian để luyện hóa chúng nó, Hứa Thanh lập tức khoanh chân ngồi xuống để
toàn lực hấp thu.
Cùng lúc đó Thất gia quét mắt nhìn về bốn phía, nhếch miệng.
"Chỉ có vài con tôm nhỏ thế này thôi sao, quả thực có chút không thú vị."
Trong khi nói Thất gia hất tay áo lên, một chiếc Pháp Thuyền nhìn như tầm
thường lập tức xuất hiện ở trên không trung, tạo hình của chiếc Pháp Thuyền
này có chút tương tự với Pháp Thuyền của Hứa Thanh, chỉ là bề ngoài hơi có
chút rách rưới.
Nhưng bên trên lại có Thần Tính rất là nồng đậm lưu chuyển.
Mà Đinh Tuyết cũng đang nằm ở trên boong thuyền của chiếc Pháp Thuyền
này, hiển nhiên vừa nãy khi Hứa Thanh lao ra đánh một trận cùng lão giả tà tu
kia, Đinh Tuyết đã lập tức được Thất gia mang đi.
Bây giờ nàng cũng vừa mới thức tỉnh, trên mặt còn mang theo vẻ mờ mịt,
vừa ngẩng đầu liền nhìn thấy Thất gia đứng ngoài Pháp Thuyền thì lập tức hơi
sửng sốt một chút.
"Dì phu?" Sau đó nàng lại nhìn thấy Hứa Thanh khoanh chân đả tọa bên
cạnh Thất gia, chú ý thấy trán Hứa Thanh đang đổ mồ hôi và thân thể còn
không ngừng tràn ra ngọn lửa vô hình, thần sắc của nàng có chút do dự.
"Dì phu, đã xảy ra chuyện gì vậy…Tại sao người lại ở đây, với lại…Hứa
Thanh ca ca bị làm sao vậy?" Đinh Tuyết trừng mắt nhìn qua, đáy lòng của
nàng có một cái suy đoán không tốt cho lắm, mà cái suy đoán này cũng khiến
cho mặt của nàng lập tức đỏ lên.
"Không thể nào, chẳng lẽ dọc theo con đường này, dì phu vẫn một mực đi
theo ở phía sau sao? Vậy toàn bộ những việc ta làm lúc trước không phải đã đều