"Vật?" Lúc Hứa Thanh hơi đăm chiêu, Ảnh Tử lại tiếp tục truyền ra chấn
động.
"Chủ ….Đợi…..Công....."
Lần này không cần lão tổ Kim Cương Tông phiên dịch, Hứa Thanh vừa
nghe qua liền có thể hiểu đại khái ý nghĩ của Ảnh Tử, nó kêu hắn đợi một chút,
nó có thể hoàn thành chuyện này, dùng cái này để lập công.
Vì vậy Hứa Thanh nhẹ gật đầu.
"Chủ tử, dẫu sao Tiểu Ảnh vẫn còn nhỏ tuổi, ta nghĩ loại chuyện thế này vẫn
để ta đi làm thì tốt hơn." Mắt thấy Ảnh Tử gấp gáp muốn lập công, lão tổ Kim
Cương Tông lập tức cảm thấy nguy cơ mãnh liệt, vội vàng truyền âm cho Hứa
Thanh.
Hứa Thanh cũng đồng ý, vì vậy trong nháy mắt tiếp theo, cái bóng của hắn
trực tiếp tan biến khỏi mặt đất, mà que sắt màu đen và lão tổ Kim Cương Tông
cũng tương tự phóng đi, trong chớp mắt liền đi xa.
Hứa Thanh khoanh chân ngồi trên nóc nhà lặng lẽ chờ đợi, Đinh Tuyết
trừng mắt nhìn, nàng không nhìn thấy Ảnh Tử, còn tốc độ của que sắt màu đen
đã có thể so với trình độ hai đoàn mệnh hỏa, cho nên trong mắt Đinh Tuyết vẫn
không hề phát hiện như cũ.
Nhưng khi thấy Hứa Thanh ngồi xuống, nàng cũng nhu thuận ngồi ở một
bên, sau đó lấy ra một hộp điểm tâm, đặt ở bên cạnh Hứa Thanh.
Hứa Thanh ngẩng đầu, liếc mắt nhìn Đinh Tuyết.
"Hứa Thanh ca ca, đây là điểm tâm do ta tự tay làm, không biết mùi vị như
thế nào, ta dự định luyện tập nhiều hơn, sau đó tặng cho dì nhỏ cùng dì phu còn
có cả ngoại công, để họ nhấm nháp, ngươi có thể giúp ta nếm thử trước được
không, sau đó chỉ điểm cho ta một chút."
Đinh Tuyết nói xong, vô cùng thuần thục đưa một xấp linh phiếu.
Hứa Thanh trầm mặc, tản cảm giác ra khắp bốn phía, mặc dù không tìm
được sư tôn ở đâu, nhưng hắn có thể cảm giác đại khái sư tôn vẫn đang chú ý