Hứa Thanh yên lặng xuống núi.
Hắn không lựa chọn phi hành mà đi bộ trong màn đêm, bước lên ánh trăng
đi từng bước về phía chủ thành Thất Huyết Đồng.
Một màn bên trong Huyền U tông khiến cho tâm thần của hắn dâng lên một
cỗ cảm giác kỳ quái, hắn đã lớn như vậy rồi, nhưng đáy lòng rất ít khi có loại
cảm giác gợn sóng thế này.
Điều này khiến Hứa Thanh có chút khó chịu.
Thế cho nên lúc này hắn vừa đi bộ, vừa nhớ lại những tri thức về dược điển
trong đầu, theo từng gốc dược thảo hiện lên, tâm tình của Hứa Thanh cũng dần
dần bình tĩnh lại.
Cuối cùng thần sắc của hắn lại trở về như thường ngày, cước bộ cũng trở
nên thong dong và tốc độ cũng theo đó mà tăng lên.
Một lát sau khi đến nơi cập bến của mình, Hứa Thanh đứng ngay bên bờ
quay đầu nhìn lại về phía sơn môn Huyền U tông, đáy lòng dâng lên một cỗ
cảm giác nghi hoặc và cảnh giác, bây giờ Hứa Thanh đã không còn là tiểu hài tử
ngây thơ nữa, hắn nhìn ra được hành vi trêu chọc của Tử Huyền Thanh Tử.
Nhưng hắn không tin một người có tu vi tới tầng thứ của lão tổ sẽ suy nghĩ
đơn giản như vậy, trong này nhất định có nguyên nhân khác, dù sao thì…Trong
thế đạo này, không có chuyện tự nhiên trở nên thân thiết.
Tất cả đều có lý do.
Nhưng hắn không nghĩ ra được là lý do gì, chỉ đành phất tay một cái thả
Pháp Thuyền ra, bước vào bên trong khoang thuyền, khoanh chân ngồi xuống
sau đó liền lâm vào trầm ngâm.
Cho đến khi sắc trời bên ngoài dần sáng, Hứa Thanh vẫn không nghĩ ra đầu
mối nào cả, chỉ đành chôn việc này vào trong đáy lòng, nhắm mắt tu hành.
Cũng đã thật lâu Hứa Thanh không đi qua An Phòng Đặc ti để xử lý công
việc, đây là lý do vì sao hắn đưa ngọc giản giảm tám thành phí vào tiên trì cho