Sau khi nghe xong lời của Hứa Thanh, lại nhìn biểu cảm bình tĩnh của hắn,
sắc mặt của Thánh Quân Tử lập tức trở nên khó coi, sát cơ trong mắt càng trở
nên đậm đặc hơn.
Gã chán ghét Hứa Thanh, cực kỳ chán ghét.
Mà thứ làm gã chán ghét nhất, đó chính là Hứa Thanh rõ ràng cũng giết
chóc vô số giống như gã, thậm chí còn chuyên môn sử dụng một vài phương
pháp hạ lưu như dùng độc, hay phương pháp tà ác dùng để che đậy pháp khiếu
của gã.
Nhưng hết lần này tới lần khác, một người như vậy, thế mà sau khi mở
Huyền Linh Vĩnh Ý Môn ra, bên trong lại tràn ra ánh sáng.
Đối với Thánh Quân Tử mà nói, đây chính là một cú đả kích cực lớn, gần
như phá vỡ tâm thần của gã.
Gã cảm thấy mình mới là quang minh, cái tên Thánh Quân của gã cũng là
như vậy mà có.
Nhưng đáp án lại cực kỳ châm chọc, khi gã mở ra Huyền Linh Vĩnh Ý Môn,
thứ xuất hiện lại là một cái đầu lưỡi mang theo chất nhầy tanh hôi vô cùng ghê
tởm.
Cho nên ngày ấy khi thấy ánh sáng tràn ra từ trong cánh cửa, gã liền cảm
thấy hoang đường đến mức không cách nào tiếp nhận, mà nội tâm gã cũng đồng
thời tràn đầy chán ghét đối với Hứa Thanh.
Lúc này, sau khi nghe được lời nói của Hứa Thanh, gã lại càng cảm thấy
chán ghét mãnh liệt hơn nữa, sát cơ trong mắt bộc phát, năm đoàn mệnh hỏa
trong cơ thể bốc lên, Diệt Mông biến ảo gào thét ở phía sau.
Lực lượng sáu đoàn mệnh hỏa ngập trời hiện lên, Kim Ô lập lòe bên trong
mắt phải, cung cấp sinh cơ dồi dào cho gã.
Tất cả mọi thứ khiến cho chiến lực của gã đã đạt đến gần vô hạn bảy đoàn
mệnh hỏa, đây cũng chính là lý do tại sao Thánh Quân Tử có lòng tin trấn giết
Hứa Thanh.
Nhất là trong cơ thể của gã còn có đạo lạc ấn của tổ phụ, đạo lạc ấn này đã
phong tỏa toàn bộ pháp khiếu trên người của gã, khiến cho ngoại lực không thể
quấy nhiễu, mà sinh cơ từ Kim Ô trong mắt phải lại khiến cho gã có thể bỏ qua