Người ở bên ngoài nhìn vào, sẽ thấy đây là cuộc chiến của ba đoàn mệnh
hỏa đánh với năm đoàn mệnh hỏa.
Người phía trước có hai ngọn mệnh đăng bên người, khí thế động trời,
người sau là năm đoàn mệnh hỏa đại viên mãn hiếm thấy, khí thôn sơn hà.
Cả hai cũng đều có công pháp Hoàng cấp gia thân, chiến lực hầu như là
tương đối.
Khác biệt chính là hai ngọn mệnh đăng trên đầu Hứa Thanh có thể gia trì lẫn
nhau, mà sau khi hắn đánh một trận cùng với Tư Mã Như, cái lợi thế này cũng
đã bị người bên ngoài thăm dò ra được, dẫu sao thì tu sĩ trong liên minh vô cùng
đông đảo, chắc chắn sẽ có không ít người thông minh, sau khi hắn chiến một
trận thì bọn họ liền có thể suy diễn và phân tích ra mấu chốt trong đó.
Cho nên tạm thời xem ra thì chiến lực của Hứa Thanh mạnh hơn Thánh
Quân Tử, nhưng hiển nhiên Thánh Quân Tử dám buông lời tuyên chiến với Hứa
Thanh, nhất định sẽ có chỗ dự tính trước, đây cũng là chỗ khiến cho những khán
giả quan sát bốn phía cảm thấy hứng thú.
Trong nháy mắt tiếp theo, thân ảnh của Hứa Thanh và Thánh Quân Tử va
chạm cùng nhau ở trong Đạo Huyền Sơn, trong khoảng thời gian ngắn, long uy
hổ chấn, hỏa khí ngút trời, song phương nhanh chóng tiếp cận, dùng nhanh đánh
nhanh.
Dưới chiến lực của riêng từng người, cả hai đều sử dụng tốc độ nhanh đến
mức tận cùng, âm thanh nổ vang như gõ chuông kích đá không ngừng vang
vọng.
Chỉ trong chốc lát bọn họ đã va chạm với nhau hơn trăm lần, từng quyền
đụng chạm, cả hai đều cũng không có chút né tránh, khiến cho cả Đạo Huyền
Sơn lay động, sấm sét xuất hiển, từng đạo tia chớp từ chỗ hai người giao chiến
kích xạ khắp bốn phương.
Lúc này Hứa Thanh cũng dùng Hạ Cửu Tuyền, nhưng hắn chỉ dùng tám
quyền, không xuất ra quyền thứ chín, hắn đang đợi một cơ hội.