Mà đồng tử trong mắt của đội trưởng cũng trực tiếp dựng thẳng, nhìn chằm
chằm vào hàm răng dính máu khô bên trong đầu rắn, hô hấp cũng trở nên mãnh
liệt.
"Ta quá ngốc, cần gì phải nghĩ đến bảo bối phía ngoài chứ, không ngờ trong
liên minh rõ ràng lại có bảo bối như thế này!! Không lẽ đó chính là máu của
Huyền U Cổ Hoàng sao!!"
Hứa Thanh không chú ý tới cái hàm răng kia, hắn đảo mắt nhìn qua bốn
phía, sau đó tập trung cảm thụ hồn lực nồng đậm chứa ở nơi đây.
Hồn lực ở nơi này quả thực rất là đậm đặc, tựa như hóa thành biển vậy,
khiến cho Sát Hỏa Thôn Hồn Kinh trong cơ thể Hứa Thanh cũng bắt đầu tự
động vận hành, dẫn dắt một tia hồn lực dung nhập vào trong cơ thể.
"Nơi đây quả nhiên là địa phương tạo hóa để mở pháp khiếu!" Tim Hứa
Thanh đập thình thịch, nhưng hắn cũng không hành động thiếu suy nghĩ, mà
không ngừng nhìn bốn phía xa xa, tiếp tục quan sát.
Trọng điểm là sự tồn tại của tu sĩ, nơi đây không phải chỉ có ba người bọn
họ, vô luận là đệ tử của Huyền U tông hay là người của tông môn khác, đều có
người tiêu tốn linh thạch để tới đây tu hành.
Nhất là đệ tử của Huyền U tông, hiển nhiên là bọn họ không thể nào cũng
cần phải trả giá cao giống như các đệ tử bên ngoài được, khẳng định có càng
nhiều phương pháp để đổi lấy tư cách đi vào trong này hơn, thế nên trong hơn
mười người mà Hứa Thanh nhìn thấy thì có hơn phân nửa là đệ tử của Huyền U
tông.
Những người này đều đang khoanh chân ngồi riêng một chỗ, đều đang tu
hành, Hứa Thanh thấy tuyệt đại đa số người đều ngồi ở tít mãi ở vòng ngoài của
bộ xương con rắn, rất ít người tới gần hạch tâm.
Điều này khiến cho Hứa Thanh nghĩ tới lệnh bài mà Tử Huyền Thượng Tiên
cho.
Hiển nhiên tu hành ở nơi này, càng tới gần hạch tâm hơn thì hồn lực sẽ lại
càng đậm đặc hơn.