Hứa Thanh đi thông suốt trên cây cầu thứ tám của Thất Huyết Đồng, dưới
cầu là nước sông nồng đậm tiên linh khí chảy xiết trôi qua.
Bầu trời trên cầu là rặng mây đỏ đang dần dần mờ nhạt.
Hứa Thanh nhìn qua màn đêm đang chậm rãi xuất hiện, nhìn qua trăng sáng
dần dần hiện lên, từ từ thu hồi ánh mắt đi về chủ thành Thất Huyết Đồng, sau đó
đi tới chỗ của Trương Tam.
Trên đường quay về hắn đã nhận được truyền âm của Trương Tam, nói là
Pháp Thuyền của mình đã được chế tạo xong rồi.
Khoảng thời gian qua không có Pháp Thuyền thì Hứa Thanh cảm thấy có
chút không quen, cho nên sau khi trở về chủ thành, dù ban đêm đã phủ xuống
hắn vẫn lập tức đi tới tìm Trương Tam trước tiên.
Trong sân Vận Chuyển ti của Trương Tam, Hứa Thanh thấy được chiếc
Pháp Thuyền của mình.
Thân thuyền hơn sáu trăm trượng, nhìn qua liền cảm thấy giật mình, bộ
dạng vừa có phần giống lại có chỗ không giống chiếc thuyền cũ của Hứa Thanh,
cái không giống là đầu thuyền cùng với đuôi thuyền.
Đầu thuyền không còn là đầu hải tích nữa, mà hóa thành một gương mặt cực
lớn nhưng không có ngũ quan, giống như một chiếc mặt nạ màu đen.
Về phần đuôi thuyền, hiển nhiên là những chiếc Cự Luân đi thương thảo lần
trước đã gây nên cảm hứng và linh cảm cho Trương Tam, bây giờ đuôi thuyền
của Hứa Thanh cũng được y thiết kế có chín cái đuôi.
Tuy nhỏ hơn rất nhiều, nhưng trên mỗi cái đuôi đều tràn ngập trận pháp, có
đủ loại lực lượng khác biệt.
Phần buồm vốn dĩ chỉ có tám cánh buồm cũng được tăng lên thành mười sáu
cánh, chẳng những nhiều hơn mà còn lớn hơn những cánh buồm cũ.
"Hứa Thanh, chiếc Pháp Thuyền này của ngươi đã đạt tới cấp độ cực hạn
của Pháp Thuyền, cơ bản đã là nửa bước Pháp Hạm."
"Ta cũng đã sử dụng hết toàn bộ kỹ thuật của mình vào trên chiếc thuyền