Cùng tới với Hứa Thanh, còn có đội trưởng và Tam sư huynh.
Ba người bọn họ đứng ở trên không trung, một bên là thành trì mới của Thất
Huyết Đồng, trận pháp trong đó đang chậm rãi mở ra, một bên thì là một mảng
đồng hoang vu thật lớn.
Tuy có tường thành cực lớn cùng với trận pháp ngăn cách cánh đồng hoang
vu và liên minh, nhưng đứng ở trên không nhìn qua, so sánh với Nam Hoàng
Châu thì thật ra Nghênh Hoàng Châu càng thêm tàn khốc hơn nhiều.
Nhất là vị trí mà Thất Huyết Đồng chọn, nơi này dựa vào gần sơn mạch
Thái Ti Độ Ách, cho nên Thái Ti Độ Ách Sơn* chiếu thẳng rất rõ ràng vào
trong mắt Hứa Thanh, nó như một thi thể của một con thú to lớn đen xì.
(Sơn mạch Thái Ti Độ Ách = Thái Ti Độ Ách Sơn, đôi lúc tác giả viết gọn
bớt chữ ‘mạch’ trong ‘sơn mạch’, 山脉)
Từng tòa từng tòa hắc sơn cùng với từng dãy rừng hung ác và cây cối dữ
tợn, liền mạch tạo thành Thái Ti Độ Ách Sơn, từ xa nhìn tới sẽ thấy từng tòa núi
lớn liên miên không dứt, lan tràn tới chỗ sâu trong Nghênh Hoàng Châu, không
nhìn thấy điểm cuối.
"Bên kia dãy núi, chính là thế lực của Tam Linh Trấn Đạo Sơn." Đội trưởng
đứng bên cạnh Hứa Thanh, vừa ăn táo vừa thảnh thơi mở miệng.
Hứa Thanh gật đầu, trong lúc đang xem xét thì bên trong chủ thành sau lưng
bỗng ầm ầm mở ra trận pháp, chấn động truyền tống mênh mông lập tức khuếch
tán ra bát phương, từng tia sáng chói lọi chiếu rọi lên trên bầu trời.
Cuồng phong đập thẳng vào mặt và đại địa chấn động, trong tòa truyền tống
trận bên trong chủ thành, từng đạo thân ảnh bỗng nhiên hiện ra rập rạp vô số,
lên tới hơn mười vạn người, từ trên cao nhìn xuống quả thực giống như những
con kiến tứ tán chui ra khỏi tổ, mà toàn bộ người đến đều mang theo thần sắc
phấn khởi cùng với cảm giác lo lắng không yên.
Đối với bọn họ mà nói thì nơi này rất lạ lẫm, nhưng cũng là một nơi bắt đầu
tốt hơn rất nhiều, những khởi đầu mới.
Giờ phút này theo tia sáng lập lòe, theo đám người hiện ra, phần lớn đệ tử