Hứa Thanh tiêu sái đi ra, trấn áp bát phương.
Hắn đứng ở nơi đó, khiến cho vạn chúng chú mục.
Cái phong thái như thế đã từng thuộc về Thánh Quân Tử, nhưng lúc này lại
chuyển tới trên người Hứa Thanh.
Nhất là gương mặt tuyệt thế kia, khiến cho hắn giống như một ngôi sao mới
quật khởi vậy, khiến cho từng người đệ tử Liên Minh Thất Tông đứng bên cạnh
bờ cũng phải cúi đầu xuống, mà trong mắt của những nữ đệ tử thì lại lộ ra một
tia quang mang khác thường.
Trên bầu trời, Huyết Luyện Tử rất hài lòng nhìn một màn này, mà Thất gia
bên cạnh cũng nở nụ cười, về phần lão tổ Linh Hà Cốc và lão tổ Thiên Giám
Bảo tông ở đối diện bọn họ thì chỉ cười lắc đầu, ánh mắt đảo qua Hứa Thanh
phía dưới.
"Thể hiện không sai biệt lắm là được rồi."
"Tiểu bối nha, tổng thể cũng có chút huyết khí, không thể tương tự như
những lão già chúng ta được." Huyết Luyện Tử cười ha ha, đi tới tiếp đón hai vị
hảo hữu, cùng nhau bay về phía xa xa.
Sau khi thế hệ trước ở trên bầu trời rời đi, bầu không khí bên cạnh bờ càng
thêm nồng đậm, chỉ riêng tồn tại của Hứa Thanh đã hoàn toàn trấn áp luồng
không khí này xuống, khiến cho những nam đệ tử Liên Minh Thất Tông nhao
nhao thở dài.
Khác với Thất Huyết Đồng, tập tục của Liên Minh Thất Tông rất cởi mở,
cho nên khi nhìn về phía hắn thì ánh mắt của những vị nữ đệ tử kia hầu như
phát lửa, từng ánh mắt nóng rực nhìn qua Hứa Thanh, khiến cho hắn có chút
không quá thích ứng.
Hắn không thích khoe khoang như vậy.
Thế nên sau khi tỏa ra trấn áp, hắn liền tản ra cái đống màu mè trên người,
trong khi đệ tử của Liên Minh Bảy Tông phía trước lần lượt nhường đường, hắn