Mặt đất phía xa xa, Hứa Thanh còn nhìn thấy bảy tòa núi cực lớn với những
tạo hình khác nhau, từng tòa đứng sừng sững ở bên trong tòa thành trì vô tận
kia, khoảng cách giữa từng tòa là rất lớn, hình như cả tòa thành trì này cũng là
dựa vào những ngọn núi này mà kiến tạo, sau đó lại kết nối lại lẫn nhau, cứ như
vậy liền hình thành một tòa hùng thành rộng lớn mênh mông.
Mỗi một tòa núi đều tản mát ra uy áp kinh người, đỉnh núi cũng có những
pho tượng đứng vững, tạo hình không đồng nhất, có cái hình người, có cái hình
hải thú, có cái là tháp cao, còn có cái thì là một thanh đại kiếm như muốn phóng
lên trời.
Hầu như ngay chớp mắt khi bảy chiếc Cự Luân của Thất Huyết Đồng tiến
vào bến cảng, tòa hùng thành của Liên Minh Thất Tông liền lập tức vang lên
từng tiếng chuông.
Tổng cộng 12 tiếng.
Điều này cũng đại biểu lễ nghi cực cao, thậm chí người cấp độ lão tổ cũng
có hai vị đi tới, là lão tổ thượng tông của đệ nhị phong và đệ lục phong, đồng
thời còn có tông chủ của hai tông này.
Ngoại trừ cái này, bên cạnh bờ của bến cảng còn có từng người đệ tử của
Liên Minh Thất Tông tới đây nghênh đón, tất cả đều đang nghiêm túc đứng đón
chào, nhưng có thể nhìn thấy trong mắt của bọn họ đều có sự cảnh giác và bất
thiện.
Nhất là những đệ tử thuộc về Lăng Vân Kiếm tông, trong mắt từng người
đều có hàn mang, đảo tới đảo lui những người Thất Huyết Đồng vừa tới, cuối
cùng liền khóa chặt vào trên người Hứa Thanh.
Trên thực tế thì không chỉ bọn họ như thế, ánh mắt của những đệ tử các tông
khác cũng đều đảo qua tất cả người của Thất Huyết Đồng, sau đó liền nhao
nhao nhìn về phía Hứa Thanh, phần lớn ánh mắt của nam đệ tử đều mang theo
một chút phức tạp kỳ dị, mà vẻ mặt của những nữ đệ tử lại có chút biến hóa,