Tuy là đi thương thảo, nhưng bọn họ cũng tràn ngập tò mò về pháp bảo Cấm
Kỵ của tông môn nhà mình, tư cách là nhân tài kiệt xuất của các phong, bọn họ
chính là đại biểu tương lai của Thất Huyết Đồng, cho nên bọn họ càng bức thiết
muốn hiểu rõ pháp bảo Cấm Kỵ của tông mình.
Thế nên ngay khi Cự Luân dừng lại, từng đạo thân ảnh lập tức từ bên trong
bảy chiếc Cự Luân bay ra, phi thẳng đến nơi đặt pháp bảo Cấm Kỵ của Thất
Huyết Đồng, Hứa Thanh đứng từ xa nhìn tới, mặt gương vô cùng kinh người
của cổ kính thanh đồng ở xa xa chiếu thẳng vào trong mắt của hắn.
Bên dưới còn có mười bốn cỗ Tượng Thần Tổ Thi cao vút tới trong mây, bất
luận một cái nào cũng đều tràn ra khí tức năm tháng tang thương, mà thứ quỷ dị
nhất chính là, ở bên trên những pho tượng còn có bảy con mắt đang nhắm.
Sau khi Thất Huyết Đồng sinh ra pháp bảo Cấm Kỵ của mình, một nửa lãnh
thổ còn dư lại của Hải Thi tộc cũng không đánh mà thắng, tự nhiên liền quy
thuận và thuộc về Thất Huyết Đồng. Mà từ lúc đó Hải Thi tộc cũng chính thức
cáo biệt, chỉ còn tồn tại trong lịch sử, đời đời kiếp kiếp về sau trở thành tộc
quần phụ thuộc Thất Huyết Đồng. Chỉ cần pháp bảo Cấm Kỵ của Thất Huyết
Đồng còn sừng sững một ngày, vậy thì vận mệnh của bọn họ đều sẽ vĩnh viễn
không thể cải biến.
Miểu Trần cũng đã được thả về, bây giờ gã không có tác dụng gì nữa.
Mà lúc này cũng không có ai chú ý tới tình hình của Hải Thi tộc, thế lực
khắp nơi và cả trong Nghênh Hoàng Châu đều đang đặt tầm mắt của mình vào
trên Thất Huyết Đồng, đã cả vạn năm rồi, bên trong Nghênh Hoàng Châu mới
xuất hiện một cái tông môn từ hạ tông lại có thể cưỡng ép tấn thăng lên thành
thượng tông.
"Tiểu Thanh, ta còn có chút việc riêng, muốn đi gặp một người cố nhân. Ài,
năm đó cũng nhờ nàng ta mới có thể chạy thoát khỏi nơi này, thật ra thì ngươi