Tháng mười, lúc này đã vào mùa thu.
Phía bắc Nam Hoàng Châu, trong chủ thành sơn môn Thất Huyết Đồng.
Bầu trời xanh thăm thẳm, nắng ấm chiếu sáng cả một vùng, chỉ có từng đám
mây trắng hóa thành từng sợi bông thô, tựa như một người văn nhân cầm bút,
tùy ý vẽ vài nét ở trên bầu trời, liền vẽ ra một bức tranh tuyệt đẹp vô cùng.
Đại địa cũng giống như thế, bên trong chủ thành dào dạt âm thanh náo nhiệt
và phồn hoa, trên mặt người tới người lui đều không kìm được mà nở ra một nụ
cười hòa tan cả băng tuyết, bởi vì Thất Huyết Đồng đã công bố kế hoạch của
cuộc di chuyển lần này.
Hễ là người đã giao nộp linh thuế từ 10 năm trở lên ở trong Thất Huyết
Đồng, đều có thể xin đi đến đại lục Vọng Cổ.
Nhưng phải tự gánh vác phí tổn truyền tống.
Đây là việc mà vô số tu sĩ Nam Hoàng Châu tha thiết ước mơ, lại càng
không cần phải nói tới người phàm tục ở trong Thất Huyết Đồng.
Trong khi cả tòa thành trì đang dào dạt hưng phấn, lúc này bên ngoài bến
cảng số 1 đang có bảy chiếc thuyền lớn trùng trùng điệp điệp neo đậu ở đó, tạo
hình của những chiếc thuyền này đều thống nhất như nhau, đều là màu tím và to
hơn ba nghìn trượng, nhìn qua giống như là một Cự Luân vậy.
Phía trên vô cùng xa hoa, được dán từng phiến linh ngọc, những tấm ván
cũng được nạm vàng, đầu thuyền còn có một cái đồng tử màu máu dựng đứng
cực lớn, bên trên còn tràn ra một cảm giác hung tàn.
Đuôi thuyền còn có chín cái đuôi vung vẩy trông vô cùng quái lạ, đồng thời
còn mang theo một cảm giác quỷ dị khiến người ta vừa nhìn thấy liền giật mình.
Trên từng chiếc thuyền còn tràn ngập những trận pháp vô cùng phức tạp.
Nếu có người am hiểu trận pháp nhìn thấy, nhất định sẽ phải hoảng sợ thật
sâu, bởi vì trình độ phức tạp của những trận pháp này khiến cho bất luận một