Huyết Luyện Tử nghe vậy liền lần nữa cười to, trong nụ cười này còn có
một tia cảm giác, muốn lộ ra vẻ khinh bỉ đối với sự hoang đường.
"Có ân, không sai!"
"3000 năm trước là cuộc chiến Thi Cấm, 2700 năm trước tranh đấu Hồn
Lưu, 2000 năm trước cuộc chiến Vân Tộc, 1700 năm trước đại chiến Tâm Hồn
Tộc….. đến bây giờ mới thôi, Thất Huyết Đồng ta đã chinh chiến vì Liên Minh
Thất Tông ngươi tất cả lớn nhỏ hơn 600 trận!"
"Tử thương vô số, xương khô đầy đất!"
"An táng đệ tử chết đi và đan dược chữa thương cho đệ tử, Liên Minh Thất
Tông các ngươi đã từng hỗ trợ hay cấp cho chút nào chưa? Mà mỗi một lần tông
ta sắp hưng thịnh, cũng đều suy bại trong chiến tranh, thu hoạch trong chiến
tranh lại còn vô cùng ít ỏi!"
"Mấy ngàn năm qua, tông ta đã từng trải qua 79 lần sinh tử diệt tông, nhưng
Liên Minh Thất Tông có từng ra tay giúp đã qua một lần chưa? Lão tổ từng thời
kỳ của tông ta đều từng xin các ngươi giúp đỡ, thậm chí lão tổ đời thứ ba còn
quỳ bái trước liên minh, khẩn cầu các ngươi tương trợ, nhưng các ngươi đã từng
để ý tới một lần chưa?"
"Mỗi một lần, đều là do các lão tổ của Thất Huyết Đồng chúng ta cẩn trọng
khổ tâm gây dựng, chậm rãi tự l**m láp miệng vết thương, từ từ khôi phục, mà
một khi tông môn hơi có chút chuyển biến tốt đẹp, liên minh các ngươi sẽ phất
tay chiêu mộ!"
"Đệ tử Thất Huyết Đồng chúng ta chẳng lẽ không phải là sinh mệnh hay
sao, phải vì các ngươi đi tìm chết, các ngươi liền ngồi mát ăn bát vàng, Lăng
Vân, Huyết Luyện Tử ta muốn hỏi Liên Minh Thất Tông các ngươi, cũng muốn
hỏi cả phiến thiên địa này một chút."
"Cái ân này, Thất Huyết Đồng chúng ta báo đáp đã đủ hay chưa?"
"Cái ân này, Thất Huyết Đồng chúng đã hoàn lại rõ ràng hay không?"
"Mà các ngươi suốt ngày dựa và ân huệ ban đầu, không ngừng nghiền ép,
luôn luôn nói chúng ta nên như thế, các ngươi cao cao tại thượng, nếu như Thất
Huyết Đồng chúng ta không nghe lời các ngươi, không đi chịu chết cho các