Khu rừng bên trong Hoàng Cấm, Hứa Thanh dùng tốc độ tuyệt trần chạy
trốn, vận tốc bây giờ đã là cực hạn của hắn, chỉ là bên trong quá trình này toàn
thân hắn lúc nào cũng truyền đến cảm giác đau đớn mãnh liệt.
Đó là độc khí ăn mòn của độc cấm, chất độc này thời khắc khiến cho trong
ngoài thân thể của hắn đều trở nên hư thối, mặc dù kháng tính của hắn với độc
cấm đã tăng lên đáng kể, vượt xa lần đầu tiên tiếp xúc, nhưng vừa nãy hắn đã ở
trong phong ấn huyết giới quá lâu.
Thời gian dài như vậy, thêm với hắn trước trước sau sau còn bị thương nặng,
khiến cho Hứa Thanh bây giờ đã đến trình độ dầu hết đèn tắt, thân thể vô cùng
suy yếu.
Cũng may có mệnh đăng vừa mới dung nhập, khiến cho trong cơ thể của
hắn có được lực lượng thiêu đốt năm đoàn mệnh hỏa, cũng giúp cho mệnh hỏa
trong cơ thể của hắn tỏa sáng tới trình độ trước đó chưa từng có, cũng cung cấp
cho hắn lực lượng bộc phát kinh người, thậm chí bởi vì thân thể tổn thương mà
ánh lửa bên trong thân thể của hắn còn tràn ra cả bên ngoài, chiếu rọi bốn
phương.
Từ xa nhìn lại cả người Hứa Thanh tựa như là một hỏa nhân, chi nhìn qua
liền thấy mà giật mình, mà trong khi Hứa Thanh vọt về phía trước, cái bóng
cũng đồng thời lộ ra ảnh nhãn, trong ảnh nhãn còn mang theo một tia tò mò
nhìn về Hứa Thanh, lập tức trong cơ thể Hứa Thanh liền ầm ầm dựng lên một
tia tử ý, một luồng trấn áp được hình thành trong nháy mắt, sau đó trực tiếp
chiếu vào trên người cái bóng.
Cái bóng lập tức kêu gào thảm thiết, vội vàng lộ ra vẻ nịnh nọt.
"Coi như ta có nhiều thương thế hơn nữa, vẫn có khí lực để trấn chết ngươi,
mặt khác...quý trọng những công lao mà ngươi đã lập ra." Hứa Thanh âm lãnh
mở miệng, cái bóng vội vàng lộ ra cảm xúc chấn động nhu thuận.
Trên thực tế, lần trước sau khi nhìn thấy Hứa Thanh bị thương nặng như thế
này thì nó đã từng sinh ra một tia ác niệm, nhưng nó thật sự đã bị Hứa Thanh
trấn áp tới sợ, giống như khi Hứa Thanh giao chiến với Thánh Quân Tử thì nó