Hầu như ngay khi Thánh Quân Tử mở miệng, thân thể Hứa Thanh đã ngay
lập tức tới gần và hạ xuống một quyền, tiếng nổ vang vọng, Thánh Quân Tử
phất tay ngăn cản, thân thể lùi lại và tia sáng trong mắt lại càng trở nên nồng
đậm hơn nữa.
"Để ta nhìn xem, trong thân thể của ngươi đến cùng có vấn đề gì!"
Hứa Thanh không nói một lời, sát cơ trong mắt nồng đậm bỗng nhiên đuổi
theo.
Hai người nháy mắt lần nữa va chạm, tiếng nổ mạnh ầm vang, Thánh Quân
Tử không biết đã triển khai thủ đoạn gì mà toàn thân phát ra ánh sáng kim
quang kích xạ về bốn phía, một biển ánh sáng lập tức được hình thành khiến
cho Hứa Thanh không thể không rút lui tránh đi.
Nhưng vẫn có một dám phù văn truy kích về phía Hứa Thanh.
Những phù văn này còn kèm theo sát thương, một khắc tới gần còn hóa
thành lực lượng phong ấn, trong khoảng thời gian ngắn cả bầu trời lập tức được
chiếu rọi, mặt đất trong cả khu phế tích cũng bị chấn động.
Mượn nhờ ánh sáng của biển phù văn oanh kích và phong ấn Hứa Thanh,
trong mắt Thánh Quân Tử có một tia kích động, hiển nhiên gã cũng đã có suy
đoán trong lòng của mình rồi, giờ phút này gã chỉ đang chứng minh suy đoán
của mình là đúng mà thôi.
Vì vậy gã liền giơ tay trái bấm niệm pháp quyết, lui liền ba bước, mỗi một
bước đều bấm một đạo ấn quyết khác biệt.
Bước đầu tiên, gió lạnh bốn phía quanh Thánh Quân Tử phóng đại, băng
hàn nổi lên.
Bước thứ hai, từng sợi ánh sáng lục sắc từ hư vô hiện ra, nhanh chóng hội tụ
ở trước mặt gã hình thành hình một đạo kiếm phôi.
Bước thứ ba, đạo kiếm phôi này nhanh chóng phát triển, từ lòng bài tay điên
cuồng to lên, một trượng, mười trượng, cho đến khi hóa thành một thanh đại
kiếm 100 trượng.
Toàn thân thanh kiếm là một màu lục sắc như hư như huyễn, phía trên tràn
ra khí tức vô cùng kinh người, đủ để rung chuyển linh hồn.