Hứa Thanh cảm thấy kỳ dị và tiếp tục ngóng nhìn, rất nhanh hắn lại lần nữa
cảm nhận được bức tượng Thần có dấu hiệu linh động, lại lần nữa cảm nhận
được đao ảnh ở bốn phía.
Trong mắt người ngoài những đao ảnh này chỉ là một mảnh mơ hồ, duy chỉ
có trong nháy mắt một số người có lẽ sẽ có cơ hội nhìn thấy đao phong rõ ràng
hơn một chút.
Nhưng ở trong mắt Hứa Thanh, bởi vì hắn vốn đã cảm ngộ ra một đao Thái
Thương, cho nên giờ phút này mỗi một đạo đao ảnh phía trước đều rất là rõ
ràng.
Mà ngay khi hắn nhìn rõ, đỉnh đầu của hắn lập tức thình lình huyễn hóa ra
hư ảnh của một thanh Thiên Đao!
Đao này đúng là một đao Thái Thương mà hắn đã cảm ngộ, giờ phút này
theo hắn ngóng nhìn về bức tượng Thần, sau khi Thiên Đao biến ảo thành hình
thì lưu quang b*n r* bốn phía, tựa như đang tiến hành một loại biến hóa nào đó.
Nếu cẩn thận nhìn tới, có thể thấy rõ biến hóa này khiến cho trình độ ngưng
thực của Thiên Đao càng thêm rõ ràng hơn nữa.
Thiên Đao đã từng là hư ảo, mà hôm nay vào giờ khắc này sau khi lưu
quang xuất hiện, bên trong đao lại xuất hiện một loại cảm giác ngưng thực, bắt
đầu từ chuôi đao.
Vả lại loại ngưng thực này vẫn còn đang tiếp tục lan tràn, có thể tưởng
tượng một khi tràn ngập toàn bộ thân đao, một đao Thái Thương của Hứa
Thanh sẽ từ hư ảo tăng lên một bước, tiến đến gần hơn với tồn tại chân thật.
Một màn này khiến cho mười người ở bốn phía bên ngoài nhao nhao chấn
động, trong mắt từng người đều lộ ra vẻ giật mình, mà lúc này trên đỉnh đầu của
Thánh Quân Tử đang khoanh chân đả tọa trong đạo miếu cũng xuất hiện một
thanh Thiên Đao tương tự với Thiên Đao của Hứa Thanh!
Chỉ là Thiên Đao của gã là màu xanh, mà Thiên Đao của Hứa Thanh là màu
tím, giờ phút này khi hai thanh Thiên Đao đều lần lượt xuất hiện, màn này khiến
cho bốn phía bên ngoài đạo miếu lập tức truyền đến những âm thanh hấp khí,