Hứa Thanh bình tĩnh nhìn Ngôn Ngôn, mặc dù lúc trước đối phương trợ
giúp Bộ Hung ti cũng có chỗ khác người, nhưng hắn cũng không có để trong
lòng chút việc này.
Nhưng hôm nay Ngôn Ngôn mang theo người này đến, Hứa Thanh cảm
thấy có chút ý tứ. Thương thế của Hoàng Nhất Khôn rõ ràng có chỗ bị trọng
kiếm đánh vào, mà miệng vết thương trên bàn tay còn có dấu răng, có thể nghĩ
đến tối nay đối phương hẳn là đã đi thách thức ngọn núi thứ bảy.
Mà tiếng nổ mạnh phía ngoài lúc trước hắn cũng nghe thấy, nghĩ tới liền biết
có người ném Hoàng Nhất Khôn này tới cho hắn. Người này vừa đi tới ngọn núi
thứ bảy, quay lại liền chỉ còn hai ngón tay, điều này cũng chỉ có một giải thích.
Hứa Thanh đã đoán ra đáp án.
Nhưng bởi vì suy đoán ra đáp án, Hứa Thanh cũng cảm thấy đám điện hạ
ngọn núi thứ bảy sẽ không đến mức ném Hoàng Nhất Khôn dính độc tới chỗ
của hắn.
Cái này là không cần thiết.
Mà độc trên người của Hoàng Nhất Khôn, ở ngay trên tóc.
Loại độc này Hứa Thanh đã từng tiếp xúc qua, chính là loại độc làm cho
người ta hấp dẫn các tồn tại đặc thù lúc trước của tên thiếu chủ Nhân Ngư tộc.
Nhưng độc trên người Hoàng Nhất Khôn rõ ràng có cấp độ cao hơn, đặc
tính cũng mãnh liệt hơn, chỉ cần là người ở cạnh gã trong vòng ba trượng liền
có thể bị nhiễm.
Vả lại còn rất khó bị phát hiện, Hứa Thanh phát hiện ra được là bởi vì trước
đó tiểu hắc trùng bỗng nhiên dị động cho nên hắn đã lập tức dò xét, tuy trong
thời gian ngắn hắn cũng không cách nào phán đoán chuẩn xác được hiệu dụng
cụ thể của loại độc này, nhưng với tạo nghệ dược thảo của hắn, thì đại khái đoán
ra loại độc này ngoài tác dụng hấp dẫn còn dùng để khóa chặt và theo dõi đối
phương.
Nếu như thế, vậy đến cùng là ai hạ loại độc này, trước mắt thì Ngôn Ngôn là