Hứa Thanh nhìn năm ngón tay của đối phương thật kỹ, cũng chú ý tới quả
táo ở phía sau đã rất lâu không có thêm một vết cắn nào nữa, hiển nhiên người
ẩn thân ở phía sau lúc cũng đang dùng toàn bộ lực chú ý ở trên năm ngón tay
của Hoàng Nhất Khôn.
Vì vậy hắn liếc nhìn Hoàng Nhất Khôn thật sâu.
Mặt khác, Hứa Thanh cảm thấy mặc dù công pháp của người này đúng là rất
sắc bén, nhưng lại không phải tuyệt đối, Kim Ô Luyện Vạn Linh không cần
phải phối hợp cái gì cả.
Sở dĩ người này có loại nhận thức như bây giờ, hẳn là do Tổng Minh của
Liên Minh Bảy Tông lúc trước chỉ cảm ngộ được da lông của Kim Ô Luyện
Vạn Linh mà thôi, cho nên mới cần sáng tạo thêm công pháp khác để phối hợp.
Mà hắn nhớ lại những gì hắn hiểu về Kim Ô Luyện Vạn Linh, trọng điểm
của môn công pháp này chính là bá đạo, nếu còn cần phối hợp những công pháp
khác, vậy liền coi như đã đánh mất hồn của nó.
Mắt thấy Hứa Thanh từ đầu đến cuối không nói một câu, Hoàng Nhất Khôn
cười lạnh trong lòng.
"Có lẽ ngươi còn có chút không phục, cảm thấy ta không xứng để cho ngươi
thuần phục, cho nên bây giờ ngươi nhất định sẽ không lập tức đưa cho ta câu trả
lời thuyết phục, đợi qua thêm chút thời gian nữa, ta sẽ đi thách thức ba vị điện
hạ của ngọn núi thứ bảy các ngươi."
Nói xong Hoàng Nhất Khôn liền đứng lên, chắp tay ra sau lưng đi ra phía
ngoài, khi đi ngang qua bên người Hứa Thanh, gã thong dong mở miệng.
"Hứa Thanh, nhớ kỹ, qua chút thời gian nữa chú ý tới thách thức trên ngọn
núi thứ bảy, ngươi cũng nên nhìn kỹ kết quả, lần tiếp theo chúng ta gặp mặt
chính là lúc ba vị điện hạ ngọn núi thứ bảy đại bại, lúc đó ta cũng muốn ngươi
phải đưa ra đáp án."
"Đây là cơ duyên của ngươi, ngươi tự giải quyết cho tốt."
Nói xong Hoàng Nhất Khôn cũng không quay đầu lại và đi ra khỏi Bộ Hung
ti, đạp trên trên ánh nắng chiều càng đi càng xa.
"Ha ha, vẫn là chỗ Tiểu Thanh ngươi thú vị, lúc trước ta nhìn thấy người
này trâu bò hò hét xuất hành, cho nên đã muốn đến đây để xem náo nhiệt, thế
mà không ngờ lại phát hiện bảo bối!" Bên người Hứa Thanh lập tức truyền đến