Về phần những thiên kiêu còn lại của Liên Minh Bảy Tông, lúc này trong
lòng của bọn họ cũng dâng lên những trận sóng lớn kịch liệt, thậm chí phần lớn
còn dâng lên một chút cảm giác ghen ghét trong lòng, bởi vì công pháp Hoàng
cấp là thứ chỉ có thể ngộ nhưng không thể cầu.
Mà công pháp Hoàng Cấp lại có thể để nhân tộc tu luyện, lại càng quý hiếm
như phượng mao lân giác.
Lại càng không cần phải nói tới công pháp đó chính là Kim Ô Luyện Vạn
Linh!
Bởi vì Tổng Minh của Liên Minh Bảy Tông năm đó đã từng thu được truyền
thừa của Kim Ô Luyện Vạn Linh, cho nên đệ tử của Liên Minh Bảy Tông đều
vô cùng thấu triệt môn công pháp Kim Ô Luyện Vạn Linh này.
Cũng bởi vì càng hiểu, cho nên sự ghen ghét trong lòng bọn họ lại càng
thêm nồng đậm, đồng thời cũng xếp Hứa Thanh nơi đây vào trong cùng cấp độ
với Đại điện hạ của các ngọn núi.
Nhưng cũng không có bất cứ thiên kiêu của tông môn nào sẽ đứng ra vì
Liệp Dị Môn, đối với thiên kiêu của Liên Minh Bảy Tông mà nói, bọn họ rất rõ
ràng chuyện này tuyệt đối sẽ không kết thúc đơn giản như vậy.
Cho nên bọn họ đang chờ, đợi Liệp Dị Môn xử lý như thế nào và cũng đang
đợi Huyền U tông xử lý như thế nào.
Dẫu sao thì chủ tông của ngọn núi thứ bảy là Huyền U tông, mà thực lực
của Hoàng Nhất Khôn thiên kiêu của Huyền U tông cũng không hề tầm thường,
nhưng người này sau khi đến Thất Huyết Đồng lại thủy chung không có làm ra
sự tình thách thức các Điện hạ của ngọn núi thứ bảy như bọn họ, giống như
đang chờ đợi một thời cơ gì đó.
Mà lúc này Hoàng Nhất Khôn của Huyền U tông trong sự chú ý của bọn họ,
sau khi gã nhìn qua ngọc giản điều tra về Hứa Thanh thì nở nụ cười.
"Cơ hội đến rồi, nếu như ta cũng lên núi thách thức như những người khác,
liền lộ ra Huyền U tông chúng ta lăng lệ ác liệt, ta vốn định đợi bọn họ thách
thức xong hết thì mới lại ra tay, nhưng bây giờ nhìn lại, không cần đợi nữa rồi."