Hứa Thanh ngưng mắt nhìn vào trong hộp nguyện vọng, trong mắt b*n r*
quang mang kỳ lạ.
Lúc trước hắn đã từng nghe Ngô Kiếm Vu nói qua, bên trong hộp nguyện
vọng có thể xuất hiện bất kỳ loại vật phẩm gì, nếu may mắn có thể mở ra truyền
thừa Hoàng cấp, kém may mắn thì chỉ có thể mở ra một chiếc lá cây héo rũ.
Cuối cùng có thể mở ra cái gì, toàn bộ phải xem vận khí.
Mà Hứa Thanh lần đầu tiên mở, thế mà bên trong có cả đan dược lẫn ngọc
giản, lấy hiểu biết của Hứa Thanh từ trước tới nay thì cái này đã được coi như là
có vận khí vô cùng tốt rồi.
Lúc này hắn hít sâu một hơi, bình phục lại nỗi lòng một chút, ngay lúc vừa
mới chuẩn bị cầm ngọc giản lên để kiểm tra một chút.
Nhưng vào lúc này Hứa Thanh bỗng nhiên biến sắc, hắn chợt vung tay …
rặc rặc một tiếng, trực tiếp đóng hộp nguyện vọng lại ngăn cách khí tức trong
đó, đồng thời dùng mắt thường cũng có thể thấy được toàn thân của hắn đang
nhanh chóng biến thành màu đen.
"Độc?" Ánh mắt Hứa Thanh ngưng tụ lại.
Không chỉ là thân thể như thế, vào thời khắc này ngay cả lục phủ ngũ tạng
của hắn cũng đều như vậy, tựa như lập tức sẽ trở nên hư thối, mà thứ khiến cho
Hứa Thanh giật mình nhất, là rõ ràng hắn không hề có bất kỳ cảm giác đau đớn
nào.
Vô luận là bên trong cơ thể hay là máu thịt, tất cả đều không hề truyền đến
nửa điểm dị thường, giống như loại độc đen nhánh và héo rũ này đến tận bây
giờ chỉ đều là ảo giác mà thôi, thậm chí bản năng và pháp lực trong cơ thể cũng
đều không có bất luận phát hiện gì.
Nhưng vô luận là nhìn bằng mắt thường hay là lấy hiểu biết của Hứa Thanh
đối với độc đạo, hắn xác định rõ ràng rằng độc mà hắn trúng không phải là
chuyện đùa.
"Đây là loại độc gì..." Trong lúc Hứa Thanh thì thào, từng khối thịt trên
mặt bắt đầu tróc ra và chảy rất nhiều máu loãng, từng khối từng khối rớt xuống,