Tu sĩ tới từ đại lục Vọng Cổ là ba nữ tử mặc váy dài màu xanh, đeo mạng
che mặt.
Dáng người của các nàng rất uyển chuyển, bên ngoài thân thể còn tràn ngập
một lớp sương mù nhàn nhạt, hiển nhiên đây là một loại công pháp kỳ dị và
hoàn toàn khác biệt với tu sĩ Thất Huyết Đồng.
Trên váy thêu hình một ngọn tiên sơn mông lung ẩn hiện giống như chứa
đạo vận nào đó ở bên trong, làm cho trên người các nàng truyền ra cảm giác cao
cao tại thượng, khiến cho người khác không thể nhìn thẳng.
Nhất là dị chất trên người các nàng rõ ràng lộ ra cực ít, mặc dù không phải
là không có, nhưng đã ít đến trình độ nếu không cảm ứng cẩn thận thì gần như
là không cách nào dò xét ra.
Tất cả những điều này, đều khiến cho đệ tử Thất Huyết Đồng chú ý cao độ.
Bởi vì trong nhiều năm qua, người của đại lục Vọng Cổ gần như là không hề
tới nơi này, đối với đệ tử Thất Huyết Đồng mà nói thì đại lục Vọng Cổ tràn đầy
một cảm giác mênh mông cùng khó lường, thậm chí rất nhiều người theo bản
năng còn có cảm giác là tất cả tu sĩ của đại lục Vọng Cổ đều có tài trí hơn
người.
Trên thực tế thì cũng đúng là như vậy, vô luận là linh năng, công pháp, hay
là tầm mắt và đạo thống, đại lục Vọng Cổ đều vượt qua Thất Huyết Đồng rất
nhiều, tông môn và tu sĩ ở chỗ đó cũng tự nhiên có thái độ siêu nhiên hơn với
người ở nơi này.
Nhất là ba vị nữ tu này chẳng những hiện ra dáng người mờ mịt, trên người
còn mang theo một mùi thơm ngát và cả người tràn ngập khí chất xuất trần, mà
tu vi lại càng kinh người.
Trong ba vị này, trên người hai vị trong đó rõ ràng đã mở ra khoảng một
trăm đạo pháp khiếu, rõ ràng cho thấy có thể trùng kích tới bốn đoàn mệnh hỏa.
Còn một vị dáng người cao nhất, 120 đạo pháp khiếu trong cơ thể lập lòe
như là tinh quang, dù không bước vào Huyền Diệu Thái vẫn làm cho người ta
một loại cảm giác dường như cả thế giới cũng bị luyện hóa như cũ.
Ba người các nàng vừa đến thì tựa như trăng sáng rực rỡ, khiến cho vô số
ngôi sao ảm đạm không còn ánh sáng, trong khoảng thời gian ngắn liền trở
thành chủ đề bàn luận ưa thích và tập trung của Thất Huyết Đồng.