"Bên trong đám người vừa nãy có điện hạ của ngọn núi thứ nhất, nhưng
không biết là vị điện hạ nào." Hứa Thanh rời khỏi khu chợ tự do, đi về phía
trước ở trong màn đêm, trong đầu hiện ra mấy người bán hồn đan lúc trước.
Mặc dù bọn họ đã cố hết sức che dấu khí tức, nhưng Hứa Thanh vẫn có thể
cảm nhận được trên người bọn họ có cùng một loại kiếm khí như của Ngô Kiếm
Vu, đối với người ngoài thì có lẽ rất khó có thể phân biệt, nhưng Hứa Thanh
truy sát Ngô Kiếm Vu lâu như vậy, hắn hiểu rất rõ khí tức của môn công pháp
kia.
Lúc đối phương chỉ có một mình thì hắn còn không cảm thụ được nhiều
lắm, nhưng sau khi vài người cùng nhau xuất hiện, cảm giác kia nhất định
không sai được.
"Bây giờ đang là chiến tranh, bọn họ còn có thể trở về..." Hứa Thanh như
có điều suy nghĩ, nghĩ tới lời nói của đội trưởng lúc trước, cùng với tin tức liên
minh bảy tông can thiệp vào tiền tuyến trước khi hắn rời khỏi tông môn.
Đáy lòng của hắn cũng đã có suy đoán.
"Xem ra chiến tranh thật sự sắp kết thúc." Trái tim Hứa Thanh nóng lên, hắn
vẫn một mực đợi chiến tranh kết thúc, sau khi chiến tranh kết thúc thì tông môn
sẽ dựa vào chiến tích trên lệnh bài thân phận của hắn mà cấp cho ban thưởng.
Quả thực là hắn cảm giác bây giờ mình rất nghèo, linh thạch vừa mới tới tay
lại dùng để mua hồn đan, tuy hắn có cổ phần ở trong bến cảng số 176, nhưng
bến cảng vẫn cần kiến thiết thêm, còn chưa tới thời điểm chia hoa hồng.
"Lập tức sẽ có tiền rồi." Hứa Thanh thở sâu bước nhanh về phía truyền tống
trận, trên đường hắn còn truyền âm cho lão tổ Kim Cương Tông.
"Một màn giao dịch vừa rồi, đã thu lại chưa."