"Bạch Lệ của Thiết Tuyến tộc!"
Đôi mắt Hứa Thanh co lại, thần sắc tên dị tộc Nguyên Anh kia lại lộ càng
nhiều kinh ngạc hơn nữa.
Bị Phong chủ Thất Huyết Đồng kêu ra lai lịch của mình đã khiến cho gã
cảm thấy rất thú vị, cho rằng đối phương cũng có kiến thức nhất định, nhưng
hôm nay rõ ràng bị một tên tu sĩ thấp giai trực tiếp gọi ra tên của mình, điều này
khiến cho gã cảm thấy có chút khó tin.
"Lần này ta thật sự là không ngờ tới, cái địa phương nhỏ nhoi này rõ ràng
còn có người biết tới ta? Tên tiểu tử ngươi có chút ý tứ."
"Bạch Lệ của Thiết Tuyến tộc, 60 năm trước từng là thiên kiêu tuyệt thế của
Thiết Tuyến tộc, được cả tộc vinh dự coi là hạt giống sẽ đi lên con đường Cổ
Hoàng Chúa Tể."
"Nhưng mà không biết tại sao đột nhiên phản loạn, chẳng những g**t ch*t
người có quan hệ huyết thống mà còn làm loạn tộc quần, làm dơ bẩn Thánh vật
của Thiết Tuyến tộc khiến cho hạo kiếp hàng lâm, làm cho vô số tộc nhân chết
thê lương, sau đó phản bội chạy trốn khỏi tộc, gia nhập một tổ chức thần bí tên
là Chúc Chiếu!"
Đội trưởng nheo mắt, chậm rãi mở miệng.
"Thú vị, còn biết được không ít tình báo, để ta sưu hồn ngươi, xem xem
ngươi còn biết được thứ gì nữa."
Thần sắc Bạch Lệ mang theo một chút kinh ngạc, lần nữa hạ xuống một
bước, mắt thấy sẽ lập tức tới gần, lam mang trong mắt đội trưởng lập tức lập lòe
và Hứa Thanh cũng lộ ra thần sắc điên cuồng, lấy ra chữ của lão tổ.
Mắt thấy cả hai sẽ đụng chạm, nhưng vào lúc này.
Một tiếng hừ lạnh, từ trên bầu trời truyền xuống.
Tiếng hừ lạnh này siêu việt cả thiên lôi, âm thanh nổ vang lập tức vang vọng
bát phương, trên đỉnh đầu Lục gia trên bầu trời đột nhiên dâng lên một cái hồ lô