Trên bầu trời, Lục gia đang cười.
Chỉ là tiếng cười đó mang theo cảm giác vô cùng đau lòng và thê lương,
mang theo bi thương khó tả, cũng mang theo cơn điên cuồng do áp lực nhiều
năm đè nén.
Mà vị lão tổ Hải Tinh tộc sau khi bị Lục gia ra tay thì toàn thân cũng đã tan
vỡ nhiều lần, tình cảnh vô cùng thê thảm.
Mặc dù thần thông của lão tổ Hải Tinh tộc quỷ dị, sau khi thân thể liên tục
tan vỡ vậy mà vẫn còn có thể lại tái sinh ra cái mới, nhưng cũng chính vì loại tái
sinh này khiến cho Lục gia càng giết càng điên cuồng hơn.
Hiển nhiên kẻ thù càng thống khổ và càng k** r*n, vậy thì sát ý trong Lục
gia lại càng lớn hơn.
Vì vậy ở giữa không trung, Lục gia gần như là tươi sống lột thịt lóc xương
lão tổ Hải Tinh tộc, rất nhiều máu thịt tung bay, lại bị hỏa diễm màu lam trực
tiếp đốt cháy trở thành tro bụi.
Nhưng vẫn không thể giải được mối hận trong lòng như cũ.
Mà dưới mặt đất, đôi mắt Hứa Thanh cũng đã biến thành một màu đỏ thẫm
như nhuộm đầy máu tươi.
Hắn cũng đã giết đến điên cuồng.
Từ khi đáp xuống mặt đất cho đến trên đường phi hành tới tổ miếu của Hải
Tinh tộc, toàn bộ tộc nhân của Hải Tinh tộc gặp phải hắn đều không thoát khỏi
cái chết!!
Lúc này Hứa Thanh giơ tay phải lên, một con dao găm do sát hỏa lập tức
biến ra, hắn phóng ra một bước và trong giây lát liền đến trước mặt một tu sĩ
Hải Tinh tộc, một dao hung ác cắt đứt cổ đối phương.
Trong lúc đầu người bay lên, Hứa Thanh đã cất bước phóng đến trước mặt
tu sĩ Hải Tinh tộc khác.
Hắn dùng sức đâm dao găm vào ngực đối phương, một dao lại tiếp tục một
dao, cuối cùng chợt vung tay lên, dao găm bay ra đâm thẳng vào trên cổ tên Hải