Hứa Thanh nhẹ nhàng quay đầu, hai mắt mang theo tơ máu nhìn qua đội
trưởng ở bên cạnh.
"Tiểu Thanh, thật ra nhân sinh là một loại trải nghiệm đặc biệt, có đắng có
ngọt, có đau buồn có vui vẻ, không phải là một màu sắc, cũng không thể chỉ có
một loại màu sắc.”
"Đây là điều mà Thần Linh ở trên bầu trời cũng không cách nào thay đổi
được, bởi vì chúng ta là người, chúng ta không phải dã thú, cho nên...ta hiểu sự
khổ sở của ngươi, cũng lý giải sát ý của ngươi."
"Ta muốn nói với ngươi, muốn làm cái gì thì làm cái đó, dựa theo tâm của
ngươi mà đi con đường riêng thuộc về nhân sinh của ngươi." Đội trưởng nở nụ
cười, một nụ cười tỏa ra ánh nắng mặt trời hiếm có.
Nụ cười này chiếu vào mắt Hứa Thanh, cũng theo hai mắt Hứa Thanh mà
chiếu vào tâm thần tràn đầy sát ý của hắn, khiến tâm thần hắn nhấc lên một
vòng chấn động.
Hứa Thanh trầm mặc, hắn rất hiếm khi nghe được những lời nói như vậy,
từng có hai người cùng giảng nhân sinh đạo lý như vậy với hắn, đó là Lôi đội và
…Bách đại sư.
Sau một lúc lâu Hứa Thanh rất nghiêm túc liếc mắt nhìn đội trưởng, trùng
trùng điệp điệp gật đầu sau đó nhìn về phía Lục gia đang sưu hồn, chờ đợi đáp
án của đối phương.
Hắn chỉ giao ra công chúa Hải Tinh tộc, về phần tên Quỷ U tộc kia thì Hứa
Thanh không đưa ra, hắn vẫn chưa có hành hạ đối phương đủ và đồng thời đối
phương cũng biết nhiều bí mật của hắn, cho nên hắn cũng không tiện đưa đối
phương ra ngoài.
Với cả cũng đã tìm được tộc quần phía sau màn, một vị công chúa Hải Tinh
tộc thì chắc chắn có thể biết rõ rất nhiều thậm chí tất cả thông tin, như vậy là đủ
rồi.
Sự thật cũng đúng là như thế, theo Lục gia sưu hồn thì thân thể của Lục gia
chậm rãi run rẩy, từng cái gân xanh trên trán nổi lên, trong đôi mắt dần dần xuất
hiện tơ máu và hô hấp cũng dần dần trở nên dồn dập, đồng thời trong miệng