Lúc này trong mắt của tên tu sĩ Quỷ U tộc mang theo sự hoảng sợ mãnh liệt,
thật sự là loại sự tình thế này thì cả đời gã cũng chưa từng gặp bao giờ, cho nên
bây giờ đáy lòng của gã vô cùng run rẩy, tinh thần cũng sắp tan vỡ.
Lần đầu tiên gã cảm thấy hoàn toàn sợ hãi, cũng có chút hơi tuyệt vọng.
Bởi vì gã đã hoàn toàn ý thức được, gã đã gặp phải một tồn tại còn kinh
khủng và quỷ dị hơn cả bản thân mình!
Cứ như vậy dưới sự vui vẻ của cái bóng, người thị vệ này lúc thì nhảy lúc
lại bước, dần dần cách xa đám người và đi vào một cái ngõ hẻm, sau đó đi tới
một căn nhà hoang khác.
Bên trong Đô thành của Tử Thổ có rất nhiều nhà hoang, có người chết ở bên
trong cũng rất bình thường.
Khi tên tu sĩ Quỷ U tộc không thể khống chế đi vào, gã cảm thấy tuyệt vọng
hơn khi nhìn thấy Hứa Thanh với sắc mặt bình tĩnh đang ngồi ở bên trong đợi
mình.
Sau khi nhìn thấy Hứa Thanh, tên tu sĩ Quỷ U tộc bị cái bóng điều khiển
bịch một tiếng trực tiếp quỳ xuống, hai tay không ngừng tự vả mặt mình, từng
cái tát không ngừng vả qua.
Hứa Thanh đảo mắt nhìn qua, không thèm quan tâm tới gã mà nhìn ra ngoài
cửa.
"Nếu như đã đến, tại sao còn không đi vào?" Hứa Thanh bình tĩnh mở
miệng.
Cái bóng điều khiển tên thị vệ dừng lại một thoáng, sau đó lại tiếp tục vỗ
vào mặt.
Mà theo Hứa Thanh mở miệng, ở ngoài cửa có một mảnh hư vô vặn vẹo, rất
nhanh có một thanh niên đi ra.
Trên thân người này mặc trường bào rất hoa lệ, một khối ngọc bội tràn ra
ánh sáng nhu hòa, cùng với gương mặt rất là tuấn lãng, còn có ánh mắt rất phức
tạp, người này chính là...Trần Phi Nguyên.