Mang theo ý nghĩ như vậy, Hứa Thanh cất bước đi về phía Bộ Hung ti trong
bến cảng số 176.
Lúc này đã là đêm khuya, bởi vì trong khoảng thời gian này Tình Báo ti đột
nhiên trở nên điên cuồng, khiến cho lòng người trong tông vô cùng bàng hoàng,
cũng ảnh hưởng tới một chút sinh ý của những địa phương câu lan và đổ
phường, dẫu sao thì hiện tại có rất nhiều người không có tâm tư để vui đùa.
Chính vì hệ thống quy tắc của Thất Huyết Đồng, thật ra khiến cho bên trong
tông môn có không ít nội gián.
Dẫu sao nơi đây nuôi dưỡng đệ tử Ngưng Khí như dưỡng cổ, khiến cho bọn
họ không hề có một chút cảm giác thuộc về nơi này, mà tông môn cũng không
cần bọn họ thuộc về hay trung thành, tất cả đều lấy lợi ích là chủ yếu.
Hơn nữa tu sĩ Trúc Cơ lại không có quy tắc, tự nuôi tự dưỡng, có thể vì lợi
ích mà tạm thời động tâm, bán một chút tình báo mà mình biết cũng không thấy
có chút gánh nặng tâm lý nào.
Đương nhiên, đã bán đứng thì cũng phải trả giá thật lớn.
Nhưng mà Hứa Thanh không hề quan tâm tới những thứ này, hắn đi bộ
trong bóng đêm, đi qua những chỗ vắng vẻ mà không quan tâm tới thiến niên
câm đi theo phía sau.
Cho đến khi đi đến Bộ Hung ti.
Trước cửa vào Bộ Hung ti, hai đệ tử thủ vệ ở đó sau khi nhìn thấy người đến
là Hứa Thanh thì trong mắt liền lộ ra tia cuồng nhiệt, cúi đầu quỳ bái.
"Bái kiến Ti trưởng!"
Đối với bọn họ mà nói, cái tên Hứa Thanh này đã trở thành một truyền kỳ.
Ngay từ đầu đối phương cũng chỉ là đội viên của Bộ Hung ti, từ đó về sau
liền một đường quật khởi, trong một năm liền trở thành Trúc Cơ, mấy tháng liền
mở ra một đoàn mệnh hỏa, chưa tới hai năm liền trở thành tu sĩ mở ra hai đoàn
mệnh hỏa, còn làm ra một việc kinh thiên động địa ở trong tộc địa của Hải Thi
tộc.
Gần đây còn trấn áp tiểu công chúa của Đông U đảo, lúc này đối phương