Cỗ uy áp này mang theo một loại cảm giác vô cùng bá đạo, nó chỉ vừa xuất
hiện liền dấy lên từng trận sóng lớn ở ngoài bến cảng, khiến cho sóng biển màu
đen chợt dâng lên cao hóa thành một bức tường biển ở giữa không trung, sau đó
trực tiếp ầm ầm ập về phía cửa khẩu lớn ngoài bến cảng của Thất Huyết Đồng.
Trận sóng biển này quá lớn, giống như bên trong còn ẩn chứa lực lượng
cuồng bạo, thậm chí còn dẫn động đại trận của Thất Huyết Đồng, theo bảy con
mắt ở xa xa lập lòe, một màn sáng màu đỏ lập tức xuất hiện ngăn cản cơn sóng
biển này.
Âm thanh nổ vang đinh tai nhức óc truyền ra trong khoảng cách gần, khiến
cho bên tai mọi người trong bến cảng số 176 như có thiên lôi vang vọng.
Hứa Thanh nhíu mày vung tay phải lên, pháp lực trong cơ thể lập tức tản ra
bao phủ lấy Cố Mộc Thanh cùng với Đinh Tuyết vào bên trong, ngăn cách âm
thanh nổ vang khiến cho tâm thần cũng phải rung chuyển trong khoảng cách
gần này.
Nhưng hơn ba mươi đệ tử Thất Huyết Đồng phía sau thì có chút khổ sở,
từng người phun ra máu tươi và nhao nhao rút lui, âm thanh này thật sự đã có
thể tạo thành tổn thương đối với đệ tử Ngưng Khí.
Hứa Thanh nheo mắt lại, đội trưởng một bên sờ sờ cằm nhìn Nhị điện hạ
bên cạnh.
Nhị điện hạ cũng nhíu mày, nàng nhìn qua cửa khẩu lớn Thất Huyết Đồng ở
xa xa, bỗng nhiên mở miệng.
"Có ý gì?"
"Ai nha, tỷ tỷ không nên tức giận." Theo giọng nói của Nhị điện hạ truyền
ra, từ cửa khẩu lớn ngoài bến cảng lập tức có một giọng nói thanh thúy đáp lại.
Trong nháy mắt tiếp theo, một cái xúc tu cực lớn từ dưới mặt biển ngoài cửa
lớn của bến cảng Thất Huyết Đồng phá biển mà ra.
Cái xúc tu này dài tới mấy trăm trượng, thoạt nhìn vô cùng khổng lồ, lúc
này nó trực tiếp vượt qua cửa khẩu lớn của bến cảng Thất Huyết Đồng, lập tức
rơi vào bên trong bến cảng, tiếp sau đó có thêm từng cái xúc tu duỗi ra từ trong