Đinh Tuyết cũng không cam lòng yếu thế, sau khi nhìn thấy cũng hơi
giương lông mi lên, sau đó còn bày ra bộ dáng ủy khuất.
"Cố sư tỷ, coi như là Hải Tinh tộc có nguyên nhân, nhưng đó là chuyện của
bọn họ cơ mà, không hề liên quan tới chúng ta, vậy mà bọn họ lại để cho Hứa
Thanh ca ca phải đứng đây chờ đợi, thế thì nội tâm của ta liền không thoải mái,
chẳng lẽ ngươi không cho là như vậy sao, nhất là Hứa Thanh ca ca luôn khắc
khổ tu hành như thế, mà còn phải ở đây chờ bọn họ, bọn họ thật quá phận."
Ngực của Cố Mộc Thanh phập phồng lên xuống, tính cách của nàng luôn
luôn thanh nhã, nhưng trong nửa tháng này nàng đã nhiều lần suýt nữa không đè
nén được, nàng không giỏi nói loại ngữ khí như thế này, sau mỗi lần nghe đều
cảm thấy Đinh Tuyết rất là ám muội, rất là chán ghét.
"Đinh Tuyết, ngươi luôn luôn xưng hô ta là sư tỷ, ta năm nay 17 tuổi, xin
hỏi ngươi năm nay bao nhiêu tuổi?"
Vàng mắt Đinh Tuyết hơi đỏ lên, cúi đầu nói khẽ.
"Cố sư tỷ, Tuyết Nhi sai rồi, ta... ta không biết nói chuyện cho lắm, nếu như
có câu nào chọc phải Cố sư tỷ, đều là do ta không cố ý, ta chỉ đang đau lòng cho
Hứa Thanh ca ca."
Gân xanh trên trán Cố Mộc Thanh nổi lên, hô hấp có chút dồn dập.
Những đệ tử Thất Huyết Đồng sau lưng các nàng nghe như vậy cũng thâm ý
sâu sắc nhìn bóng lưng Đinh Tuyết, sau đó trao đổi ánh mắt với nhau, ai cũng
nhìn ra sự bội phục bên trong lẫn nhau đối với Đinh Tuyết.
Trước sau như một, vẫn là toàn thắng.
Hứa Thanh hiếu kỳ nhìn Đinh Tuyết một chút, lại nhìn Cố Mộc Thanh một
chút, sau đó cũng không quan tâm, trong khoảng thời gian này hắn cảm thấy hai
người đồng môn này thật là kỳ quái, bộ dạng hình như không hợp nhau cho lắm.
Vì vậy hắn muốn mở miệng nói vài câu, nhưng vào lúc này biển khơi xa xa
truyền đến tiếng nổ vang, Hứa Thanh lập tức ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy dưới