Cái gọi là đệ tử hình tượng, chính là làm người đại biểu cho Thất Huyết
Đồng tiếp đãi người bên ngoài.
Kể từ đó, khi toàn bộ người bên ngoài tới Thất Huyết Đồng bái phỏng đều
có thể gặp Hứa Thanh và đội trưởng, mà mỗi lần nhìn thấy bọn hắn thì bọn họ
sẽ đều tự giác nhớ tới việc mất mặt của Hải Thi tộc.
Vì vậy trong một đoạn thời gian sau đó, theo rất nhiều người bên ngoài đến,
công việc của Hứa Thanh và đội trưởng cũng trở nên lu bù.
Lúc này Hứa Thanh đang đứng ở trên cửa khẩu của bến cảng số 176, lúc
này hoàng hôn đang dần kéo tới, hắn yên lặng đứng chờ đợi khách từ bên ngoài
sắp đến.
Trong ánh nắng chiều, khuôn mặt tuấn mỹ dị thường của hắn đủ để khiến
cho chúng sinh điên đảo, theo gió biển thổi vào, những sợi tóc vụn trên trán của
lắc lư giống như một cái màn che màu đen nhấp nhô, phía sau ẩn giấu một thần
sắc lạnh như băng cùng với vẻ không kiên nhẫn.
Trong vòng nửa tháng, sau khi được lão tổ bổ nhiệm chức vị này, đây đã là
nhóm dị tộc thứ bảy mà Hứa Thanh phải nghênh đón.
Nhưng Hứa Thanh vẫn không cách nào thích ứng việc này, đáy lòng của hắn
cũng rất bài xích đối với loại nhiệm vụ như vậy.
Hắn không thích quá mức khoe khoang trước mặt người khác, điều này làm
cho hắn có một cảm giác bất an, nhưng Hứa Thanh cũng hiểu rõ một điều, cái
hư danh đệ tử hình tượng này cũng là một loại hình thức bảo vệ mình.
Có tầng hư danh này trên người, sẽ khiến cho rất nhiều người rục rịch ác ý
với hắn phải bỏ cuộc, bởi vì dù gì hiện giờ hắn cũng là người đại biểu mặt ngoài
cho Thất Huyết Đồng.
Nhưng đồng dạng, cũng chính bởi vì là người đại diện mặt ngoài, cho nên
hoặc là nguy hiểm không hiện ra, hoặc là chỉ cần nguy hiểm vừa xuất hiện, nhất