Mặc dù giờ phút này Pháp Thuyền đã không còn một kích Thần Tính nữa,
nhưng Hứa Thanh vẫn vừa lòng thoả ý đi tới, sau khi mở ra lớp phòng hộ thì
hắn lập tức đi vào trong khoang thuyền, một khắc ngồi xuống, trong lòng hắn
cảm thấy rất thoải mái và dễ chịu.
"Vẫn là ở trên thuyền quen thuộc hơn, nhưng mà Trương Tam nói khi tự bạo
sẽ cảm giác và tham dự là thế nào nhỉ?" Hứa Thanh có chút tò mò, nhưng cũng
không quá để ý, sau khi hít sâu một hơi thì hắn liền nhắm mắt lặng lẽ đả tọa.
Thời gian nhoáng một cái, ba ngày đã trôi qua.
Theo đội trưởng trở về, hành động vĩ đại của Hứa Thanh cùng đội trưởng
lần nữa dấy lên từng gợn sóng ở trong tông môn, Hứa Thanh cũng có chút chờ
mong khen thưởng trong lời của tông môn cho sự kiện này là cái gì.
Đồng thời thì đáy lòng của hắn cũng thoáng nhẹ nhàng thở ra.
Bởi vì trước khi đội trưởng trở về thì Hứa Thanh cảm thấy mình rất không
an toàn, nếu trong tông môn quả thật có cao tầng nào đó nổi lên ác ý với hắn,
vậy thì hắn sẽ gặp phải nguy hiểm cực lớn.
Mặc dù bây giờ xem ra khả năng này khá nhỏ, nhưng cũng không thể không
phòng.
Mà sau khi đội trưởng trở về, Hứa Thanh liền an tâm hơn.
"Dẫu sao thì y mới là thủ phạm chính, cái mũi là do y làm nổ tung, treo
thưởng bên trong bảng truy nã của y cũng cao hơn mình, vả lại y còn là người
xếp thứ nhất, như vậy nếu thực sự có người muốn động thủ, hai chọn một thì
nhất định sẽ chọn đội trưởng."
Nội tâm Hứa Thanh bình tĩnh, nhưng vào hoàng hôn ngày thứ ba có một
người nội tâm đang cực kỳ không an tĩnh, mang theo lòng tràn đầy bi thương đi
tới bến cảng số 176, đi tới bên ngoài Pháp Thuyền của Hứa Thanh.
Đây là một người nữ tử, đầu cúi thấp thoạt nhìn rất là gầy yếu, nàng mặc
một chiếc đạo bào màu xám, tu vi trên người có vẻ chỉ là Ngưng Khí tầng ba.
Loại người này, thường thường làm bất cứ chuyện gì ở trong Thất Huyết