"Đội trưởng, treo thưởng một ức, vậy một cái chân và một cái tay, có lẽ
cũng có thể tính là 3000 vạn linh thạch đúng không?"
Hứa Thanh không nhìn cái bóng nữa mà nhìn quả táo cách đó không xa, tò
mò hỏi một câu.
Trên quả táo đang trôi nổi giữa không trung xuất hiện một dấu răng, hình
như giờ phút này người cắn xuống quả táo đang dừng động tác lại.
"Hứa phó ti, cái gì mà một chân một tay, ta nghe không hiểu, nghe không
hiểu, nhưng hai vạn linh thạch ngươi thiếu nợ ta không thể thiếu được, dẫu sao
lần này vì yểm hộ ngươi, ta gần như đã phải liều mạng!"
Hứa Thanh ồ một tiếng, lấy ra một khối ngọc giản từ trên người ném tới.
Bên trong là những tấm ảnh lưu niệm mà lão tổ Kim Cương Tông lưu lại khi
đội trưởng hóa thân thành Tam công chúa, khi ấy ‘nàng ta’ tỏ ra yêu kiều và
đáng yêu...
Ngọc giản lập tức bị đội trưởng tiếp được, sau thời gian mấy cái hô hấp liền
có tiếng cười ha ha truyền đến.
"Tiểu sư đệ thân ái nhất của ta, vừa nãy sư huynh chỉ đang nói giỡn cùng
ngươi thôi, ồ, Trương Tam, tại sao ngươi cũng ở đây thế, chỗ này đang muốn
xây cái gì sao? Tại sao bên cạnh còn có một cái mũi."
Trương Tam thần sắc cổ quái, vật phẩm lớn nhất ở nơi đây chính là cái mũi
kia nha, đội trưởng ơi là đội trưởng, phương thức nói lái sang chuyện khác của
ngươi cũng quá tùy ý rồi.
Vì vậy gã nhìn qua chỗ quả táo đang bị gặm từng miếng từng ngụm ăn tươi,
lắc đầu.
"Đội trưởng, không phải ngươi cũng lấy được một khối mũi của tượng thần
Hải Thi Tộc sao, lấy ra cùng để ở chỗ này đi, chúng ta hợp lại để làm đồ triển
lãm."
Trương Tam vừa nói xong, chỗ trống trải ở một bên bỗng vang lên một tiếng
ầm, một khối đá lớn màu xám to đến bảy tám trượng rơi xuống, chính là một
mảnh vỡ của cái mũi mà đội trưởng cầm đi.
Chỉ là có thể thấy một chút cạnh góc ở bên trên có rất nhiều dấu răng, giống