Hứa Thanh không biết chuyện mình làm ra lần này cuối cùng sẽ tạo thành
cơn sóng bão gì, mặc dù trong lòng hắn cũng có suy đoán một chút, nhưng trên
thực tế thì hắn cũng không cảm thấy việc này sẽ có dấu hiệu gì là cực đoan và
nghiêm trọng.
Nhiều nhất chính là hắn và đội trưởng nuốt trộm một chút linh dịch mà thôi,
nhiều thêm... Chính là đội trưởng gặm một chút đầu ngón chân của tượng thần,
khiến cho bên trong tượng thần không ổn định, rồi dẫn đến cái mũi của tượng
thần tan vỡ mà thôi.
Điều này cũng không có gì, Hứa Thanh đã từng nghe đội trưởng nói qua,
biết được chín cỗ Tượng Thần Tổ Thi của Hải Thi tộc rất là kỳ dị, biết được
năng lực khôi phục của những cỗ tượng Thần này rất tốt, nói không chừng bây
giờ cũng đã khôi phục như lúc ban đầu rồi.
Về phần đội trưởng...
"Không chết được."
Hứa Thanh cũng không biết tại sao, dù sao hắn cũng cảm thấy đội trưởng
không phải là người dễ dàng như vậy liền ngoẻo, cho nên cũng không có suy
nghĩ nhiều mà khoanh chân ngồi bên trong Thương Long như cũ, vừa khôi phục
thương thế vừa điều khiển Thương Long đi đến hòn đảo nhân ngư tộc.
Hắn dự định quay về Thất Huyết Đồng.
Thế nhưng nơi này cách Thất Huyết Đồng quá xa, muốn trở về thì trên thực
tế sợ là không mất một năm nửa năm khó có thể trở về tới, cho nên mượn
truyền tống trận trên Nhân Ngư đảo mới là tiện nhất.
Vả lại thân là người tham chiến nên hắn có thể truyền tống miễn phí, vì vậy
nơi này trở thành lựa chọn đầu tiên của Hứa Thanh.
Mà vào giờ khắc này, trong khi Hứa Thanh đang chữa thương và trên đường
chạy trốn, toàn bộ Hải Thi tộc đã nhấc lên chấn động ngập trời, đầu tiên là việc
về cái mũi của cỗ tượng thần thứ bảy, mặc dù bởi vì nơi đó đã được phong bế,