Nguy cơ ngay ở trước mắt, đôi mắt Hứa Thanh đã đỏ ngầu rồi lại lấy ra một
tấm Vô Tự Truyện Tống Phù khác và mở ra.
Hắn có tổng cộng ba tấm Vô Tự Truyện Tống Phù, lúc trên long liễn đã
dùng một cái, vừa rồi bị phá hủy một cái, giờ phút này là một tấm cuối cùng của
hắn.
Cùng lúc đó thì Pháp Thuyền chợt biến ảo hiện ra để ngăn cản một chiêu
thần thông nọ, trong một cái chớp mắt thì Pháp Thuyền liền ầm ầm tan vỡ, bảy
phần nứt ra, nhưng một tia máu thịt Câu Anh bên trong vẫn cản trở khí tức diệt
sạch tất cả ở nơi đây một phen, khiến cho một kích nguyên bản là hẳn phải chết,
lại hóa thành bị thương nặng.
Hứa Thanh phun ra một ngụm máu tươi, xương cốt toàn thân vào thời khắc
này ken két vỡ vụn, mệnh hỏa trong cơ thể hắn lập tức bị dập tắt, cả người
giống như bị hủ mục vậy, lập tức khô héo sau đó liền bị lực lượng này oanh
kích rồi trực tiếp văng ra, nhiều vị trí trên người vỡ vụn và thần hồn bất ổn, trực
tiếp trọng thương.
Nhưng sau khi ngăn cản một kích này, một tấm Vô Tự Truyện Tống Phù
cuối cùng của hắn cũng đổi lấy được cơ hội truyền tống, mặc dù tên tu sĩ Kim
Đan trên bầu trời lại cấp tốc ra tay lần nữa, nhưng Vô Tự Truyện Tống Phù của
Hứa Thanh là do Phó Phong Chủ của ngọn núi thứ bảy cho, chính là vật mà
Nguyên Anh luyện chế nên bản thân nó nhất định có chỗ phi phàm.
Giờ phút này trong khi hắn khai triển liên tục hai lần, một khắc khi thân ảnh
của hắn đã tràn ngập máu tươi, lực lượng truyền tống bên trong ầm ầm bộc
phát, thân thể Hứa Thanh lập tức tan biến ở bên trong!
Hầu như ngay thời khắc hắn biến mất thì tên tu sĩ Kim Đan của Hải Thi Tộc
kia lập tức phủ xuống, trực tiếp rơi vào địa phương Hứa Thanh vừa tan biến,