"Tên điên!! "
Hứa Thanh nhìn thấy một màn này thì lập tức hít sâu một hơi, trong ánh mắt
lộ ra tia chấn động.
Trong một cái chớp mắt, hắn bỗng thấy một màn như khi trước đội trưởng
đỏ mắt phóng tới đám máu thịt của Câu Anh.
Giờ phút này theo âm thanh răng rắc vang lên, đội trưởng đỏ mắt hung hăng
cắn một cái, trực tiếp gặm xuống một chút ngón chân của tượng thần!
Thậm chí còn lưu lại một dấu răng rõ ràng ở trên ngón chân này.
Chất liệu của cỗ tượng thần này rất đặc thù, bình thường mà nói rất khó bị
phá hư, mà lúc này hiển nhiên là đội trưởng mượn nhờ máu thịt của Câu Anh,
hoàn toàn kích phát ra Thần Tính bên trong nên mới cắn được một ngụm.
Không chờ bản thân tượng thần khôi phục, đội trưởng mắt đỏ ngầu, nhanh
chóng nuốt xuống chút thịt từ pho tượng mà mình vừa cắn được.
Đám tu sĩ Hải Thi Tộc chữa thương ở bốn phía lập tức nhao nhao đứng dậy,
tâm thần của từng tên đều vô cùng chấn động bởi biến cố bất thình lình này.
Còn có mấy chục tu sĩ cạnh những cây cột cũng nhao nhao mở mắt ra, mang
theo cảm xúc chấn động mãnh liệt nhìn về phía đội trưởng.
Cùng lúc đó, một cỗ khí tức kinh khủng của Kim Đan lập tức ầm ầm bộc
phát ra từ trên bàn tay trước ngực của cỗ Tượng Thần Tổ Thi.
Đồng tử tu vi Kim Đan ngồi trên đó mở hai mắt ra, biểu cảm mang theo vẻ
nghi hoặc nhìn về phía dưới.
Gã nhìn về phía Hứa Thanh.
Thân thể Hứa Thanh lập tức nổ vang, tâm thần dấy lên từng trận sóng lớn.
Đồng tử Kim Đan kia lại nhìn về phía đội trưởng, thân thể đội trưởng cũng
run lên và hối hả lui lại.
Tên đồng tử này không hề quan tâm tới đội trưởng đang thối lui, mà sự chú
ý của gã đặt trên ngón chân của pho tượng.
Gã nhìn thấy ngón chân của pho tượng đã thiếu khuyết một ít, thậm chí còn
lưu lại một dấu răng. Mặc dù bản thân pho tượng đang nhanh chóng khôi phục