Hứa Thanh trầm mặc, hắn biết rõ đội trưởng là người điên, mà hắn cũng
không muốn so đo với tên điên, đồng thời tiếp tục nhắc nhở bản thân không thể
quá tham lam, hấp thu không sai biệt lắm là được rồi, đợi hắn hấp thu đầy hoặc
cái bóng và lão tổ Kim Cương Tông hay là Kim Ô Luyện Vạn Linh, bất kỳ một
nhân tố nào đạt đến cực hạn thì hắn sẽ lập tức rời đi.
Chỉ là hiện giờ cái bóng và lão tổ Kim Cương Tông, còn có bản thân hắn
vẫn còn chưa hút đủ, cho nên sau khi Hứa Thanh suy nghĩ một chút thì hắn liền
chậm rãi động đậy thân thể, dần nhích tới gần pho tượng.
Hắn đã phát giác được, càng tới gần pho tượng thì hình như phẩm chất của
linh dịch huyết sắc lại càng tốt hơn.
Theo Hứa Thanh di chuyển thì dần dần cũng tới gần pho tượng, trong lòng
Hứa Thanh tràn đầy vui mừng vì hắn phát hiện tốc độ hấp thu của mình trở nên
càng nhanh hơn, cái bóng cũng là như thế. Còn lão tổ Kim Cương Tông là vô
dụng nhất, vậy mà mới kiên trì chưa được bao lâu thì đã đến cực hạn.
Hứa Thanh có chút không vui nhìn lướt qua que sắt màu đen, lập tức thu hồi
ánh mắt rồi sau đó hắn suy nghĩ một chút.
"Ừm, đợi cái bóng và ta cũng hấp thu đầy thì ta liền rời đi!"
Sau khi có kế hoạch này thì Hứa Thanh tiếp tục chậm rãi hoạt động, rất
nhanh thời gian một nén nhang liền trôi qua, hắn đã lặng yên không một tiếng
động tiến đến dưới chân pho tượng.
Cùng lúc đó đội trưởng bên kia cũng đã chú ý tới hành động của Hứa
Thanh, y cũng tương tự di động về gần phía pho tượng thần, cứ như vậy lúc
Hứa Thanh tiến đến bên cạnh một chân của pho tượng, thì đội trưởng cũng đã đi
đến cái chân còn lại của pho tượng.
Đội trưởng cảm thấy Hứa Thanh quả thực có chút quá điên cuồng, đã hấp
thu lâu như vậy rồi mà vẫn không chịu ly khai.
"Không được, ta không thể bị chính cấp dưới của mình đánh bại được, ha
ha, muốn so điên cuồng với ta hả? " Đội trưởng thì thào trong lòng, trực tiếp lấy
ra mười cái bình rồi bắt đầu thu thập.
Hứa Thanh nhìn thấy một màn này, lập tức nhíu mày.