Hứa Thanh trầm mặc rồi quay đầu liếc mắt nhìn đội trưởng, hắn cảm thấy
đội trưởng diễn quá sâu rồi, nói chuyện còn dùng lời nói và giọng điệu kiểu đó,
một tiếng ho nhẹ vô cùng yêu kiều và nũng nịu như vậy làm cho cảm thấy Hứa
Thanh rất không quen.
Nhưng mà Hứa Thanh cũng không nói gì, bởi vì hắn biết mặc dù những
ngày này lão tổ Kim Cương Tông rất biết điều nên không hề hiện thân, nhưng
theo tính cách đối phương thì nhất định đã bí mật ghi chép một chút hình ảnh
rồi.
Hứa Thanh cảm thấy có lẽ về sau có thể sẽ có lúc dùng tới những bức ảnh
lưu niệm trân quý này, vì vậy hắn liếc mắt nhìn đội trưởng thật sâu, rồi quay đầu
lại không thèm để ý tới nữa.
Đội trưởng hơi nhướn mi lên, vừa muốn tiếp tục mở miệng, nhưng vào lúc
này có một cỗ chấn động từ đằng xa truyền đến, trong lúc tiếng nổ vang lên thì
lực lượng dò xét đặc biệt của trận pháp lần nữa phủ xuống, rơi vào trên chiếc
thuyền hắc mộc này.
Giờ phút này con bạch tuộc phía dưới trở nên run rẩy bò trên mặt đất, mặc
kệ trận pháp quét qua điều tra, còn những con bướm mặt quỷ kia cũng nhanh
chóng bay tản ra, thần sắc Hứa Thanh cũng trở nên ngưng trọng nhìn về phía
dưới, hắn thấy được ở phía xa tồn tại một tòa kiến trúc cực lớn.
Tạo hình của khối kiến trúc này rất đơn giản, chỉ là hai cây cột đá khổng lồ,
dường như tạo thành một cái cửa không có đỉnh, trong đó tồn tại một vòng xoáy
màu đen đang ầm ầm chuyển động, từ bên trên tràn ra từng đạo tia chớp màu đỏ
khuếch tán bát phương.
Ngoài cửa, trên từng gốc linh chi màu đỏ thình lình có những tu sĩ Hải Thi
Tộc ngồi khoanh chân bên trên, số lượng trên mỗi gốc không đồng đều, có nam
lẫn nữ, có người có hình dáng nhân tộc và cũng có kẻ là dị tộc.