Biển khơi nổ vang.
Theo từng gợn sóng khuếch tán, Hứa Thanh khoanh chân ngồi trên Pháp
Thuyền, lúc này thân thể của hắn chậm rãi run rẩy, hô hấp của hắn cũng càng
lúc càng dồn dập, đôi mắt của hắn cũng từ lạnh lẽo như băng rồi rất nhanh hóa
thành điên cuồng.
Bởi vì, hắn đói!
Một cảm giác đói khát trước đó chưa từng có!
Nguồn gốc của loại đói khát này là do giờ phút này thân thể hắn vô cùng
khô héo, cần đại lượng chất dinh dưỡng để bổ sung mới có thể khôi phục lại
như thường, mà điểm này thì coi như là thủy tinh màu tím cũng không cách nào
trợ giúp hắn được.
Thủy tinh màu tím có thể tăng tốc chữa trị tổn thương. Tuy nó có thể khôi
phục, nhưng không thể từ không mà sinh có, không thể cung cấp chất dinh
dưỡng cho hắn khôi phục khí huyết được.
Mà đầu nguồn khác của sự đói khát, chính là sau lưng Hứa Thanh!
Lúc này phía sau của hắn là một mảnh trống trải, thoạt nhìn không thấy cái
gì, nhưng vô luận là lão tổ Kim Cương Tông hay là cái bóng, bây giờ cả hai đều
vô cùng căng thẳng, trong cảm giác của bọn nó, hình như sau lưng của Hứa
Thanh đang ẩn giấu một thứ nào đó vô cùng nguy hiểm và dữ tợn.
Nhưng Hứa Thanh biết rõ, đúng là phía sau của hắn không phải không có
vật gì.
Chuẩn xác mà nói, thứ để cho lão tổ Kim Cương Tông và cái bóng cảm thấy
kiêng kị và căng thẳng mãnh liệt, là bởi vì Kim Ô mở mắt, ở dưới lớp quần áo
sau lưng của hắn đã tạo thành một bức đồ đằng.
Hình dáng của bức đồ đằng này chính là một con Kim Ô, từ trên người nó
tản ra từng trận khí tức vô cùng kinh tâm động phách.
Đây cũng là giai đoạn mở ra bước truyền thừa kế tiếp!
Lúc trước Hứa Thanh đã có thời gian 10 ngày để nghiên cứu tìm hiểu về
công pháp Kim Ô Luyện Vạn Linh được truyền vào trong đầu, hắn rất rõ ràng