Hứa Thanh cũng không hề ngoài ý muốn với lựa chọn của thanh niên ngọn núi thứ ba, giờ phút này hắn đang toàn lực xử lý tên Hải Thi Tộc còn lại, sắc mặt của tên này cũng đang đại biến, mặc kệ gã vùng vẫy ra sao, điều khiển pho tượng trấn áp Hứa Thanh như thế nào, tất cả đều vô ích.
Trong nháy mắt tiếp theo, que sắt màu đen liền gào thét lao ra, trực tiếp xuyên thấu pho tượng rồi điên cuồng hấp thu.
Lão tổ Kim Cương Tông biết rõ lúc này bên cạnh có người ngoài, cho nên chưa từng hiện thân, nhưng lực hấp thu lại không chút nào nương tay.
Nhưng lão cũng biết mình nhất định phải kiềm chế, nói cách khác nếu như lão mà làm ảnh hưởng tới linh thạch của Hứa ma đầu, vậy thì chính lão sẽ phải chịu đau khổ.
Cho nên trong khi lão không ngừng xuyên qua pho tượng, sau khi đã cắn nuốt được bảy thành của của pho tượng, lão cố nén cơn tham lại mà bỏ qua cho pho tượng này.
Mà cái bóng cũng giống như thế, thừa dịp không ai chú ý đến nơi đây liền điên cuồng nhào tới, ôm lấy cái đùi của tên tu sĩ Hải Thi Tộc kia rồi lập tức khẽ hút.
Tên tu sĩ Hải Thi Tộc này phát ra tiếng kêu thê lương thảm thiết, toàn bộ đùi phải lập tức hóa thành tro bụi, trong mắt gã lộ ra vẻ sợ hãi mãnh liệt, rất muốn lui ra phía sau nhưng lại hoàn toàn không làm được, con dao găm của Hứa Thanh đã bay nhanh tới cắt cổ gã.
Nguy cơ ngay trước mắt, tên tu sĩ Hải Thi Tộc này cũng là loại người hung ác, sự sợ hãi trong mắt đã bị vẻ điên cuồng thay thế, trực tiếp tự bạo khiến một nửa pháp khiếu trong cơ thể nổ tung.
Âm thanh oanh oanh lập tức bộc phát, gã mượn nhờ một nửa pháp khiếu bị nổ tung để đổi lấy lực lượng kinh người, gã tu sĩ Hải Thi Tộc này bỏ qua cái bóng và tránh được que sắt màu đen, cũng tránh né được con dao găm của Hứa Thanh, sau đó cấp tốc rút lui về phía sau.
Gã muốn chạy trốn.
Cùng lúc đó thì thanh niên ngọn núi thứ ba cũng đã hoàn toàn chạy ra khỏi phạm vi của nơi này, không nhìn thấy bóng dáng nữa, mà thứ quỷ dị do gã lưu lại cũng bởi vì khoảng cách quá xa mà càng lúc càng mơ hồ, cuối cùng cũng tiêu tán dưới tay tên thư sinh áo đen Hải Thi Tộc.
Xử lý xong thứ quỷ dị này, tên thư sinh áo đen Hải Thi Tộc quay đầu nhìn về phía Hứa Thanh, chú ý thấy Hứa Thanh đang truy kích đồng bạn của mình, vì vậy thân thể lập tức lóe lên để bay qua.
Nhưng trong một cái nháy mắt này, tên Hải Thi Tộc đang bỏ chạy ở phía trước Hứa Thanh lại dừng lại, thân thể của gã chấn động mãnh liệt, từng thớ thịt trong cơ thể cuộn mình, há miệng phun ra một ngụm máu đen thật lớn.