Sau khi nghe được tiếng gào thét của tên tu sĩ Trúc Cơ đã mở Huyền Diệu của Thái Hải Thi Tộc này, tên thư sinh áo đen như có điều suy nghĩ, mà tâm thần của thanh niên ngọn núi thứ ba cũng hơi chấn động, cũng sinh ra một tia rút lui.
Hứa Thanh nhíu mày không thèm quan tâm, hắn đang tập trung hấp thu linh hồn của tên tu sĩ Hải Thi Tộc vừa bị mình đánh chết, sau đó dùng nó để trùng kích về phía đạo pháp khiếu thứ 29.
Đồng thời thân thể của hắn cũng hơi nhoáng một cái, lao thẳng đến tên tu sĩ Hải Thi Tộc bị que sắt màu đen đánh bị thương đang nhanh chóng lui về phía sau, trong miệng hắn cũng truyền ra câu nói đầu tiên ở trong trận chiến này.
- Nếu như ngươi không muốn chết ở chỗ này, vậy thì lập tức ngăn cản tên áo đen kia lại cho ta!
Nói xong thì Hứa Thanh cũng không nhìn tên thư sinh áo đen Hải Thi Tộc, mà lao thẳng đến tên Hải Thi Tộc còn lại.
Hắn biết rõ chiến cuộc lúc này, bất kể là hủy diệt trận pháp hay là đánh chết tên thư sinh áo đen kia thì tất cả đều đã chậm, nếu như hắn phá hủy trận pháp sẽ lập tức bị ngăn cản, mà lựa chọn phía sau thì lại càng tốn thời gian hơn.
Đối phương cũng không phải là kẻ yếu, vả lại rõ ràng rất có tâm cơ, đối thủ như vậy là loại mà Hứa Thanh không muốn gặp phải vào lúc này nhất, hắn muốn sau khi mở ra Huyền Diệu Thái rồi lại gặp phải đối phương hơn.
Cho nên lựa chọn tối ưu bày ở trước mặt hắn, chính là kêu người thanh niên ngọn núi thứ ba ngăn cản tên áo đen lại, còn hắn dùng tốc độ nhanh nhất đánh chết tên Hải Thi Tộc còn lại kia, sau đó hấp thu thôn phệ hồn của đối phương, rồi mở ra đạo pháp khiếu thứ 30, hình thành mệnh hỏa.
Kinh nghiệm chiến đấu của Hứa Thanh rất phong phú, từ nhỏ hắn đã bắt đầu tích lũy kinh nghiệm ở trong xóm nghèo, cho đến bây giờ không biết hắn đã giết và đấu pháp với bao nhiêu người, cho nên sự nhạy cảm và sự phán đoán tình huống của hắn đã được rèn luyện từ sớm.