Chấn động mãnh liệt từ nơi đó truyền ra, còn có những tiếng nổ vang trầm đục cùng với pháp lực khuếch tán ra chung quanh.
Bước chân Hứa Thanh dừng lại, ngẩng đầu nhìn về vị trí xa xăm phía trước, đồng thời trong đầu cũng nhanh chóng hiện lên đủ loại ý niệm.
Phía trước hiển nhiên là có một tòa truyền tống trận đã bị mở ra, cũng đã có tu sĩ Trúc Cơ của Hải Thi Tộc được truyền tống đến nơi này.
Mà thanh âm đấu pháp vang lên từ bên đó cũng khiến hắn có thể xác định là có tu sĩ Thất Huyết Đồng ở đó, đang đánh nhau cùng với tu sĩ Hải Thi Tộc được truyền tống đến.
Bây giờ tuyệt đại đa số đệ tử đều ở bên ngoài tiếp nhận các loại nhiệm vụ, mặc dù cũng có người ở thế giới dưới biển, nhưng trong hai tháng này Hứa Thanh cũng chỉ gặp được có một vài người.
Cho nên người ở phía trước khả năng đại khái là người cùng tiếp nhận một loại nhiệm vụ tìm kiếm và phá hủy trận pháp như hắn.
Hứa Thanh không hề hành động thiếu suy nghĩ, hắn lập tức che giấu tung tích sau đó chậm rãi tới gần, cho đến khi sắp đến chiến trường, hắn ngồi xổm xuống cúi đầu nhìn cái bóng của mình một cái.
Cái bóng đi theo Hứa Thanh lâu như vậy, đã sớm quen thuộc tính cách của hắn, vả lại một tháng trước còn bị lão tổ Kim Cương Tông vượt qua, cho nên bây giờ có phần ra sức, rất nhanh liền lan tràn ra ngoài.
Nguồn sáng của thế giới dưới biển đến từ những dãy san hô tỏa ra sắc thái rực rỡ tươi đẹp ở bốn phía, những tia sáng này có thể khiến cho tu sĩ thấy rõ bốn phía, nhưng bởi vì ánh sáng này không được sáng cho lắm, cho nên cái bóng ở nơi đây gần như là mờ tới mức không thể nhìn thấy.
Vì vậy trên cơ bản thì sẽ không có người nào phát hiện ra cái bóng đang lan tràn tới gần cả.