Xa xa, Hứa Thanh liền thấy được Trương Tam bên ngoài bách thảo phường.
Gã đang ngồi trên một bậc thang hút tẩu thuốc, trên người là một bộ đạo bào màu xám rất tầm thường.
Sau khi trông thấy Hứa Thanh, trên mặt Trương Tam liền nở nụ cười, đứng dậy vỗ vỗ tàn thuốc xám tro trên mông, nhanh chóng bước tới phía hắn.
- Hứa Thanh sư đệ, mấy ngày nay đội trưởng có tới tìm ngươi hay không?
Sau khi tới gần, Trương Tam liền lôi Hứa Thanh đến một ngóc, thấp giọng hỏi.
- Từ sau khi ta trở về vẫn chưa nhìn thấy đội trưởng.
Hứa Thanh liếc mắt, nhìn Trương Tam với vẻ có chút kỳ quái.
- Vậy là được rồi, dạo gần đây đội trưởng giống như điên rồi vậy, đi khắp bốn phía vay tiền, trước đó còn xém chút nữa lấy quyền thành lập bến cảng của ta thế chấp ra ngoài, nói với ta là muốn mua một phương pháp cải trang thành tộc khác, một khi thành công liền có lợi nhuận ít nhất gấp trăm lần trở lên, ta nghĩ có lẽ đội trưởng cũng sẽ tìm ngươi.
- Hứa Thanh sư đệ, ngươi vẫn còn quyền thành lập bến cảng đấy chứ?
Trương Tam dùng vẻ mặt chờ mong nhìn Hứa Thanh.
- Vẫn còn.
Hứa Thanh gật đầu.
- Thật tốt!
Trương Tam cười ha ha, nhanh chóng mở miệng.
- Hứa Thanh, ngươi chuyển quyền thành lập bến cảng của ngươi cho ta đi, đội trưởng bên đó cũng bị ta vất vả khuyên bảo mới khiến y không thế chấp nó ra ngoài, nếu như tính thêm cả ngươi, vậy thì chúng ta có thể làm được một chuyến.
- Ta có nguồn thông tin chuẩn xác, tông môn sẽ khai chiến với Hải Thi Tộc, thật ra thì cũng có rất nhiều người cũng đoán được chuyện này rồi, nhưng mà loại thông tin này thì những người khác nhau sẽ có nghe ra những thông tin khác nhau, điều này cũng có liên quan tới lối suy nghĩ khác nhau.
- Có người nghe tới chiến tranh liền muốn tự bảo vệ chính mình, có người thì lại nghĩ làm thế nào để kiếm được thật nhiều cống hiến, có rất nhiều người lại sợ hãi và căng thẳng, còn có một vài người lại có thể nghĩ đến việc phát tài, nhưng lại không biết phải thực hiện như thế nào.